“Ôi! Đừng hét, đừng hét, tao là bác dâu hai của mày, không phải trộm đâu!”
Chu Thị lăn lê bò toài muốn chạy trốn, nhưng bị Khương Mạt một tay giữ chặt.
Chị ta muốn giãy giụa, Khương Mạt liền lấy chiếc giày bên giường tát mấy cái vào mặt.
Đế giày cứng ngắc, tát đến mức mặt vang lên tiếng bốp bốp.
Chu Thị đau đớn kêu la.
Trong tiếng kêu la đó, Khương Hiểu Hiểu không chút nương tay mà gào to bắt trộm!
Phòng chính nhà họ Lý sáng đèn.
Rất nhanh, bà Lý chửi bới bước ra với chiếc đèn dầu.
“Đêm hôm không ngủ, muốn chết à!”
Tiếng kêu thảm của Chu Thị vang xa, làm ầm ĩ đến mức hàng xóm xung quanh cũng ra xem.
“Tôi nói này nhà họ Lý, đêm hôm khuya khoắt nhà các người làm loạn cái gì, còn để người ta ngủ không hả?”
“Đúng đấy! Chồng tôi làm việc cả ngày dưới ruộng, vừa nằm xuống chưa bao lâu đã bị nhà các người làm ầm lên, phải cho tôi một lời giải thích!”
Bà Lý bị mắng đến mức mặt lúc đỏ lúc xanh, hung hăng trừng mắt nhìn Chu Thị đang bị Khương Mạt túm tai lôi ra.
Người sáng suốt chỉ cần nhìn là biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhà nông kỵ nhất là kẻ tay chân không sạch sẽ, huống chi trong nhà lại có trộm.
Dù bà Lý mặt dày đến đâu, thì lúc này cũng cảm thấy mất mặt.
Con dâu tay chân không sạch, người ta sẽ nghĩ bà, mẹ chồng, dạy dỗ không ra gì.
Chu Thị ôm má đau rát, vừa định kêu la kể lể, nhưng bất ngờ đối diện với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của mẹ chồng, chị ta lập tức ngậm miệng.
“Đồ đàn bà mất mặt này, còn không mau cút về đây!”
Bà Lý mắng xong, đối mặt với đám thôn dân đứng xem náo nhiệt bên ngoài, cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, xoay người định về phòng.
Không ngờ người phụ nữ phía sau lạnh lùng lên tiếng:
“Ngày tháng thế này không sống nổi nữa, tôi muốn chia nhà.”
Khương Hiểu Hiểu đứng bên mẹ ruột nghe vậy thì mắt sáng lên.
Chia nhà!
Chia nhà thì tốt quá!
Cả nhà họ Lý đều là ma cà rồng hút máu, đặc biệt là nhà bác cả đang học ở trấn trên, cái nhà này nên chia rồi!
Nhưng sao chuyện chia nhà lại đến sớm thế này?
Con trai lớn Lý Thủ Đức, năm mười bảy tuổi đỗ đồng sinh, giờ gần ba mươi vẫn đang thi tú tài, học ở thư viện trên trấn, gần như anh ta đã tiêu hết tiền tích lũy của gia đình.
Con trai thứ hai Lý Thủ Tài, kẻ ích kỷ lười biếng, vợ anh ta là Chu Thị còn hơn cả thế, ngày thường còn xúi mẹ chồng bắt nạt nữ chính, đẩy hết việc bẩn việc nặng trong nhà cho cô ấy.
Con trai thư ba Lý Thủ Căn, chính là cha của nguyên thân.
Người như tên, trong nhà chẳng khác gì cỏ dại, không được yêu thương, khiến cả nhà thứ ba bị người nhà họ Lý xa lánh và bắt nạt.
Mấy năm trước triều đình hỗn loạn, chiến tranh liên miên, cha cô bị cả nhà đẩy đi tòng quân, từ đó không về nữa.
…
“Chia nhà? Chia cái gì mà chia! Bà già này chưa chết mà mày đã muốn chia nhà, mày muốn nguyền tao với cha mày chết sớm đúng không!”
Bà Lý vừa nghe đến chia nhà lập tức nổi điên, gào lên mắng chửi.
Ở thời cổ đại, quan niệm tông tộc ăn sâu bén rễ, khi người lớn trong nhà chưa chết, thì thông thường không được chia nhà.
Hàng xóm nghe vậy cũng khuyên nhủ theo.
“Con dâu ba nhà họ Lý, cô ngàn vạn lần đừng nghĩ quẩn! Chồng cô không còn, một mình cô chia ra ngoài thì sống thế nào đây?”
Chưa nói đến chuyện trước cửa góa phụ lắm thị phi, một người phụ nữ sống một mình vốn đã không dễ.
Huống chi Khương Thị chạy nạn đến thôn Thanh Hà mấy năm trước, trong thôn không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, rời khỏi nhà họ Lý thì cuộc sống sẽ không tốt đâu.
Khương Mạt ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh, nhìn thẳng bà Lý, không mang chút cảm xúc:
“Tôi nói, chia nhà.”
“Đồ bại gia này, nhất định muốn khuấy đảo nhà họ Lý ta đến gà chó không yên đúng không!”
Bà Lý tức đến run người, còn muốn mắng thêm vài câu, thì ông Lý khoác áo ngoài bước ra.
“Im miệng! Còn chưa đủ mất mặt sao?”
Ông ta trừng mắt nhìn bà Lý.
Nhưng trong lời nói, ý tứ đều trách móc hai mẹ con bên cạnh.
Ông ta là người đứng đầu nhà họ Lý, luôn chú trọng thể diện nhà họ Lý, bao nhiêu hàng xóm đang nhìn, ông ta không tiện nổi giận, chỉ đành dịu giọng, nói với Khương Mạt:
“Vợ lão tam, giờ cũng không còn sớm, có gì ngày mai nói tiếp, cô mau về phòng ngủ đi.”
Ưu tiên lúc này là đè chuyện xuống, đợi đám hàng xóm xem náo nhiệt tản đi rồi tính sau.
Nhưng Khương Hiểu Hiểu đâu để ông ta toại nguyện.
Cô chớp mắt, cố ý nghiêng đầu ngây thơ hỏi:
“Ông nội, chúng cháu không có phòng để về ngủ đâu ạ?”
Nói rồi, cô dùng ngón tay nhỏ chỉ về phía chòi tranh tồi tàn sau lưng:
“Nhưng ông nội đừng lo, chúng cháu luôn ngủ trong đó, dù bên trong rách nát, gió lùa vào suốt, ban đêm rất lạnh, nhưng cháu và mẹ có cỏ khô để đắp lên người.”
“Nhưng mà, ông nội, cháu nghe anh Nhị Cẩu nói, chòi tranh là để nhốt gia súc, vậy cháu và mẹ ở trong đó, có phải cũng là gia súc của nhà họ Lý không ạ?”
Giọng trẻ con năm tuổi trong trẻo vang lên trong đêm tối tĩnh lặng, ngây thơ vô tội, như không hiểu sự đời.
Ông Lý bị hỏi đến lúng túng, không nói nên lời.
Trước đây con dâu thứ ba cam chịu, ở trong chòi tranh cũng không dám hé răng, mọi người tự nhiên bỏ qua.
Giờ bị chỉ thẳng ra như vậy, mặt già của ông ta không giữ được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)