Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ ruột huyền học trở về, con trai của kẻ phản diện gây chú ý Chương 22: Đích Thân Xin Lỗi

Cài Đặt

Chương 22: Đích Thân Xin Lỗi

Khi Cố Thanh Âm bước vào, vẻ mặt của Hoắc Tinh Dã đã hoàn toàn bình thản. Cậu ngồi sau bàn làm việc, điềm tĩnh nhìn cô:

“Không phải nói đi ăn với bạn cũ sao? Kết thúc sớm thế?”

Cố Thanh Âm hừ nhẹ:

“Không phải người quan trọng gì, gặp một lần là đủ rồi.”

Cô ngửi ngửi rồi hỏi:

“Hôm nay có ăn uống đàng hoàng không?”

“Đương nhiên là có.” Hoắc Tinh Dã cười đáp:

“Vài ngày nay đã thành thói quen rồi.”

Cố Thanh Âm nheo mắt:

“Thật không?”

Hoắc Tinh Dã hơi khựng lại, rồi đành thú nhận:

“Được rồi, chỉ là ăn muộn chút thôi.”

Cố Thanh Âm hừ khẽ, nhưng không tiếp tục truy hỏi nữa. Ăn là được.

Hoắc Tinh Dã âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bất ngờ, Cố Thanh Âm hỏi:

“Ôn tiểu thư là ai?”

Hoắc Tinh Dã xoa xoa trán, bỗng cảm thấy có chút chột dạ. Rõ ràng trước đây cậu không hề nghĩ mình sai, chỉ là chọn nhầm cách để theo đuổi thôi.

Cố Thanh Âm nhìn thấu ngay, giọng lạnh nhạt:

“Tốt nhất là thành thật khai báo. Nếu để mẹ phát hiện con nói dối…”

Hoắc Tinh Dã cười khổ. Cậu nào dám chứ.

“Ôn Đình, người con thích.” Hoắc Tinh Dã mím môi, khó khăn mở lời:

“Con muốn cô ấy ở bên mình nên đã dùng cách… hơi cực đoan. Cô ấy rất phản kháng.”

“Sau đó, con nhận ra mình sai, suy nghĩ lại rồi đưa cô ấy vào viện.” Trong mắt Hoắc Tinh Dã thoáng qua chút mất mát:

“Cô ấy thà chết cũng không muốn ở bên con.”

Cố Thanh Âm hiểu ra mọi chuyện, vừa ngạc nhiên vừa tức giận:

“Con dám làm chuyện giam cầm sao? Hoắc Tinh Dã, gan con lớn thật đấy!”

Cô vừa xử lý xong một vụ giam cầm, không ngờ bên cạnh mình lại có một kẻ như thế, mà còn là con trai cô!

“Con biết sai rồi.” Hoắc Tinh Dã bình tĩnh đáp, nhưng cơ thể hơi căng thẳng. Đây là lần đầu tiên từ khi mẹ trở về cậu thấy cô nổi giận, khiến cậu hơi bối rối.

Cố Thanh Âm thực sự muốn xông lên tát cậu một cái. Tổn thương đã gây ra rồi, giờ biết sai có ích gì!

Nghĩ đến đây, cô chợt hỏi:

“Con đã xin lỗi chưa?”

Hoắc Tinh Dã lại rơi vào im lặng.

Cố Thanh Âm càng giận hơn:

“Con làm tổng giám đốc quen rồi đúng không? Biết sai mà không chịu xin lỗi? Ai cần cái kiểu nhận sai cao thượng đó của con chứ!”

Mặt Cố Thanh Âm tái xanh:

“Mẹ thật sự muốn đánh chết con.”

Hoắc Tinh Dã: …

“Bây giờ Ôn Đình đang ở đâu?”

Hoắc Tinh Dã không dám giấu, cúi thấp đầu nói:

“Đang ở bệnh viện dưỡng sức.”

Cố Thanh Âm hừ một tiếng, ngồi phịch xuống sofa:

“Mau làm việc cho xong, xong rồi theo mẹ đến bệnh viện. Xin lỗi, bồi thường, cho đến khi cô ấy chấp nhận tha thứ!”

Hoắc Tinh Dã: “…Được.”

Cố Thanh Âm thở dài, nhưng nét mặt vẫn không dịu lại.

Trước đó, cô từng thấy vận khí của Hoắc Tinh Dã rất thấp. Sau khi bị cô đánh, nó có cải thiện đôi chút nhưng sau đó vẫn giảm dần. Giờ thì đã rõ, hoàn toàn là do cậu tự gây chuyện.

Mãi đến 5 giờ rưỡi, dưới ánh mắt giám sát của Cố Thanh Âm, Hoắc Tinh Dã nhanh chóng hoàn thành công việc trong ngày và tan làm sớm.

“Có thể đi rồi.”

Cố Thanh Âm đứng dậy, hừ một tiếng lạnh lùng, không thèm liếc nhìn Hoắc Tinh Dã lấy một cái.

Hoắc Tinh Dã cảm thấy như muốn thở dài. Năm xưa giành quyền còn chẳng phiền muộn như thế này.

Trên đường đến bệnh viện, hai mẹ con đều im lặng. Hoắc Tinh Dã thực ra muốn tìm đề tài nói chuyện, nhưng Cố Thanh Âm cứ nhìn chằm chằm ra cửa sổ, chỉ để lại cho cậu một cái gáy, như thể sợ cậu không biết cô đang giận vậy.

Hoắc Tinh Dã vừa bất lực vừa buồn cười. Trong lòng, cậu lại cảm thấy Cố Thanh Âm đang giận trông thật đáng yêu, không tự chủ mà muốn gần gũi với cô hơn.

Nghĩ kỹ lại, Cố Thanh Âm từ nhỏ đã tu luyện trên núi, đến năm 20 tuổi mới xuống núi. Ngoài tài năng huyền thuật ra, cô thậm chí còn không rành thế sự bằng những cô gái bình thường.

Cô suy nghĩ thẳng thắn, yêu ghét rõ ràng, hoàn toàn không biết che giấu cảm xúc.

Hoắc Tinh Dã nghĩ rằng như vậy cũng tốt. Cậu sẵn sàng chiều chuộng cô, dù sao cô cũng là mẹ của cậu mà.

Xe dừng lại, Hoắc Tinh Dã nhanh chóng xuống trước, vòng qua phía Cố Thanh Âm, mở cửa xe cho cô, giọng nói hối lỗi:

“Con biết lỗi rồi, mẹ đừng giận nữa.”

Cố Thanh Âm liếc nhìn cậu một cái, vẫn không nói gì.

Hoắc Tinh Dã mỉm cười, dẫn đường phía trước:

“Phòng bệnh VIP ở tầng cao nhất.”

Nghe vậy, sắc mặt Cố Thanh Âm dịu lại đôi chút, bước theo cậu lên lầu.

Tầng cao nhất yên tĩnh, ít người qua lại, phảng phất mùi thơm của đồ ăn.

Cố Thanh Âm cảm thấy bụng đói cồn cào, trong đầu nghĩ phải nhanh chóng giải quyết xong để còn đi ăn. Quán nướng vừa đi ngang qua lúc nãy trông cũng không tệ.

Đang mải nghĩ, đã đến cửa phòng bệnh.

Hoắc Tinh Dã gõ cửa, bên trong vang lên giọng nói trầm ấm:

“Mời vào.”

Hoắc Tinh Dã đẩy cửa bước vào, không ngạc nhiên khi thấy Trần Minh, nhưng lại bất ngờ khi thấy anh ấy đang cầm thìa và hộp cơm trên tay.

“Bác sĩ Trần chuyển ngành sang chăm sóc bệnh nhân rồi à?”

Bị mỉa mai một câu, Trần Minh vẫn không giận, cười đáp:

“Lương y như từ mẫu, thông cảm chút đi.”

Hoắc Tinh Dã cười lạnh, vừa định nói thì bị một cái tát nhẹ vào lưng kèm lời cảnh cáo:

“Con nói chuyện cho tử tế vào.”

Hoắc Tinh Dã cứng đờ, mặt không cảm xúc tránh sang một bên, để lộ Cố Thanh Âm phía sau.

Cố Thanh Âm nở nụ cười rạng rỡ:

“Chào mọi người, tôi là Cố Thanh Âm.”

Ánh mắt cô lướt qua Trần Minh, dừng lại ở Ôn Đình, nụ cười càng thêm chân thành:

“Hôm nay tôi đặc biệt đi cùng Hoắc Tinh Dã đến để xin lỗi.”

Trần Minh nghe vậy không giấu được vẻ kinh ngạc, Ôn Đình thì càng không cần nói đến.

Sau khi Trần Minh kể cho cô ấy về quyền thế của Hoắc Tinh Dã, cô ấy đã nghĩ bản thân phải chấp nhận nỗi oan ức này, chỉ mong sau này vận mệnh xoay chiều, không gặp phải chuyện xui xẻo như thế nữa.

Hoắc tổng đích thân đến xin lỗi cô ấy? Mơ giữa ban ngày à?

Ôn Đình ngơ ngác chớp mắt, vô thức quay sang nhìn Trần Minh:

“Bệnh của tôi nặng hơn rồi sao?” Nếu không, sao cô ấy có thể gặp ảo giác như thế này? Cảm giác oán hận và không cam tâm trong lòng thật sự quá mạnh mẽ!

Trần Minh đặt hộp cơm xuống, vẫn cười hiền hòa:

“Không, cô đang hồi phục khá tốt. Nếu ăn uống đầy đủ, tốc độ hồi phục sẽ nhanh hơn.”

Anh ấy đứng dậy nói thêm:

“Ôn tiểu thư, hy vọng cô tích cực hợp tác với bác sĩ và y tá, mau chóng xuất viện.”

Ôn Đình xấu hổ gật đầu. Không phải cô ấy không muốn ăn, chỉ là trước đây nhịn đói lâu ngày, giờ cảm giác ăn một chút là no ngay.

Trần Minh cũng hiểu tình trạng của cô ấy, đề nghị:

“Cô có thể chia nhỏ bữa ăn, để dạ dày dần dần thích nghi.”

Ôn Đình liên tục gật đầu.

Trần Minh hài lòng, quay sang gật đầu chào Hoắc Tinh Dã và Cố Thanh Âm:

“Hai người cứ nói chuyện, tôi xin phép đi trước.”

Người không liên quan rời đi, Cố Thanh Âm bước lên một bước, quan sát kỹ khuôn mặt Ôn Đình, mỉm cười nói:

“Ôn tiểu thư là người có phúc khí, từ nhỏ đã thuận buồm xuôi gió. Qua được kiếp nạn này, sau này cô sẽ sống hạnh phúc cả đời.”

Ôn Đình cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng lời chúc tốt đẹp thì chỉ có thể mỉm cười cảm ơn.

Cố Thanh Âm đưa cho cô ấy một lá bùa bình an:

“Đeo bên người sẽ tốt cho sức khỏe.”

Ôn Đình không đủ sức từ chối, chỉ có thể trơ mắt nhìn lá bùa hình bát giác được nhét vào túi áo cô ấy.

Cố Thanh Âm mỉm cười an ủi cô ấy, nhưng khi quay sang Hoắc Tinh Dã thì sắc mặt lại lạnh tanh:

“Câm rồi à?”

Hoắc Tinh Dã bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn Ôn Đình, vài giây sau mới mở miệng:

“…Xin lỗi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc