Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi trưa, họ vẫn ăn ở căng tin công ty. Lưu Nhị Cẩu cũng đi cùng, vừa ăn vừa bấm điện thoại “tạch tạch”, nói là muốn công khai hành vi xấu xa của Bạch Giai Lệ để tránh đồng nghiệp trong ngành bị lừa lần sau.
Cố Thanh Âm không bình luận gì, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng, vị chua ngọt kích thích khiến cô phải híp mắt lại, ăn ngon thật!
Không còn bị kẻ đầu óc không bình thường quấy rầy, cuộc sống “dân văn phòng” của Cố Thanh Âm trở nên vô cùng thoải mái.
Hoắc Tinh Dã bị cô quản nghiêm, mỗi ngày đều ăn đúng giờ, tan làm đúng lúc. Sắc mặt cậu rõ ràng khá hơn rất nhiều so với trước.
Cố Thanh Âm cảm thấy cô có thể trở lại công việc chính của mình.
Thời gian qua, nhiều người quen cũ đã liên lạc với cô, trong đó có cả đồng nghiệp và khách hàng. Không ít người mời cô “xuất núi”, nhưng cô đều từ chối.
Hồi đó, cô nghĩ rằng kiếm tiền sao bằng sức khỏe của con trai, thế nên đã cố nhịn cám dỗ của bạc tiền. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy mình không nhịn nổi nữa rồi.
Tuy nhiên, trước khi chính thức nhận đơn, cô còn một chuyện phải giải quyết.
“Tinh Dã, người bạn đang ở nhà con, bệnh tình cậu ấy thế nào rồi?” Cố Thanh Âm quan tâm hỏi.
Hoắc Tinh Dã đang xem tài liệu thì khựng lại, sau đó quay sang, thần sắc bình tĩnh:
“Sao mẹ lại đột nhiên hỏi cô ấy?”
Cố Thanh Âm đáp một cách tự nhiên:
“Mẹ sắp bắt đầu nhận đơn trở lại, sau này bận rộn sẽ không có thời gian giúp bạn con chữa bệnh nữa. Trừ khi cậu ấy bỏ tiền ra thuê mẹ.”
Hoắc Tinh Dã chẳng nghe lọt nửa câu sau, nhíu mày hỏi:
“Mẹ lại định nhận mấy đơn trừ ma à? Không nhận có được không?”
Cố Thanh Âm trừng mắt:
“Con có ý gì? Mẹ con mới 27 tuổi, khỏe mạnh, bản lĩnh, đang trong độ tuổi làm việc chăm chỉ kiếm tiền mà!”
Hoắc Tinh Dã mím môi không nói, nhưng rõ ràng không khí xung quanh cậu đã trở nên nặng nề.
Cố Thanh Âm cau mày hỏi:
“Con rốt cuộc không vui vì điều gì?”
Hoắc Tinh Dã vẫn im lặng.
Cố Thanh Âm “chậc” một tiếng:
“Tính mẹ là người thẳng thắn, ghét nhất cái kiểu lòng vòng. Đây là lần cuối cùng mẹ hỏi: con không vui vì chuyện gì?”
Hoắc Tinh Dã ngẩng lên nhìn cô một cái, thấy gương mặt cô không biểu cảm, có chút tức giận, cậu mới quay đi, nói khẽ:
“Con sợ mẹ gặp nguy hiểm.”
Cố Thanh Âm rất thông minh, nghĩ ngợi một lát là hiểu ngay nỗi lo của cậu.
“Con sợ mẹ giống như 20 năm trước, đột nhiên biến mất?”
Hoắc Tinh Dã không phản ứng, nhưng ngón tay đang cầm bút máy của cậu hơi trắng bệch.
Cố Thanh Âm thở dài, đưa tay xoa đầu cậu:
“Đó chỉ là tai nạn thôi, một lần trong đời là quá đủ rồi. Mẹ đâu phải kẻ ngốc, lần sau chắc chắn sẽ không đuổi theo nữa.”
Thấy cậu vẫn im lặng, cô đau lòng rồi nói nhỏ:
“Cho con biết bí mật nhé, lần đó không phải ma quỷ bình thường, khó mà gặp lại lần thứ hai.”
Nói xong, cô vội hắng giọng, trở lại âm lượng bình thường:
Cố Thanh Âm gật đầu lia lịa:
“Thật sự không có đâu!”
Hoắc Tinh Dã thoáng phức tạp:
“Mẹ thực sự thích bắt ma đến vậy à?”
“Không phải thích, mà là trách nhiệm.” Cố Thanh Âm nghiêm túc đáp:
“Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao. Mẹ đã học được bao nhiêu bản lĩnh, nếu không sử dụng thì chẳng phải uổng phí sao?”
Hoắc Tinh Dã không mấy vui vẻ, nhưng cũng không ngăn cản nữa.
“Mẹ muốn thì cứ làm, nhưng nhớ bảo vệ bản thân.”
Cố Thanh Âm bỗng có cảm giác giống như ngày xưa được sư phụ công nhận, cuối cùng học xong và được xuống núi.
Cảm giác này có chút kỳ quặc.
Cô im lặng trong một giây, rồi chuyển chủ đề:
“Bạn của con, thật sự không cần mẹ khám thử sao?”
“Không cần đâu.” Hoắc Tinh Dã tiếp tục xem tài liệu, đáp nhạt nhẽo:
“Cô ấy đã ổn hơn nhiều rồi.”
Buổi tối tan làm, Cố Thanh Âm bắt xe trở về nhà cũ. Từ ngày mai cô sẽ không đến công ty nữa. Lưu Nhị Cẩu có một đơn hàng muốn cô hỗ trợ, và cô cần chuẩn bị trước.
Hoắc Tinh Dã nhìn theo xe của Cố Thanh Âm rời đi, sau đó mới lái xe về căn hộ riêng.
Khi về đến nhà, dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối. Thường thì dì nấu ăn xong sẽ rời đi, nhưng hôm nay dì đứng bên bàn, vẻ mặt do dự, cuối cùng mở lời:
“Ông chủ, tôi biết mình không nên xen vào chuyện người khác, nhưng Ôn tiểu thư… cô ấy trông thực sự không ổn. Cả mấy ngày nay hầu như chẳng ăn gì, người gầy đến mức trông không ra hình dáng nữa.”
Dì giúp việc vừa nói vừa đỏ mắt, giọng nghẹn lại:
“Tôi không rõ ông chủ và Ôn tiểu thư trước đây đã xảy ra mâu thuẫn lớn cỡ nào, nhưng hiểu lầm hay mâu thuẫn thì chỉ cần nói ra là giải quyết được. Hà tất phải làm tổn hại sức khỏe của mình như thế?”
Hoắc Tinh Dã cúi đầu, im lặng một lúc lâu rồi mới gật đầu:
“Vất vả cho dì rồi, dì về nghỉ trước đi.”
Dì giúp việc thở dài rời đi. Bà ấy biết mình chẳng có tiếng nói gì, nhưng đã làm hết sức. Dù có bị sa thải, bà ấy cũng không tiếc, chỉ cần thay đổi được chút gì, bà ấy coi như đã tích đức.
Sau khi ăn tối, Hoắc Tinh Dã lặng lẽ lên tầng và đến căn phòng ở cuối hành lang.
Khi mở cửa, nhìn thấy Ôn Đình, cậu có chút sững sờ.
Cô ấy gầy đi rất nhiều. Má hóp lại, quầng thâm dưới mắt, ánh mắt vô hồn, môi tái nhợt. Cả người trông như… sắp chết.
“Tôi còn tưởng anh đã quên tôi rồi.”
Giọng Ôn Đình yếu ớt, chỉ nói một câu mà đã phải thở dốc.
Hoắc Tinh Dã thực sự đã vài ngày không vào thăm cô ấy, và sự thay đổi này khiến cậu không khỏi kinh ngạc.
“Cô hận tôi sao?”
Ôn Đình hơi bất ngờ, sau đó nhếch môi cười nhạt, giọng đầy châm biếm:
“Không hỏi tôi có suy nghĩ thông suốt chưa à?”
Thông suốt gì chứ? Thông suốt việc chấp nhận cậu và trở thành “Hoắc phu nhân”?
Đó vốn là mục đích của Hoắc Tinh Dã khi giam giữ cô ấy.
Nhưng, trong bầu không khí hiện tại, cậu không sao nói ra được.
Không ai là kẻ ngốc, cũng chẳng ai muốn yêu thương người đã làm tổn thương mình, dù lấy danh nghĩa tình yêu.
“Xin lỗi.” Hoắc Tinh Dã cúi đầu nói, sau đó rời đi.
Ôn Đình cảm thấy Hoắc Tinh Dã tối nay rất lạ. Khi cánh cửa mở lại, một nhóm bác sĩ và y tá cùng nhau bước vào, đặt cô ấy lên cáng và chuẩn bị đưa đi, cô ấy càng ngạc nhiên hơn.
“Các người định đưa tôi đi đâu?”
Ôn Đình hoảng loạn, trong đầu lóe lên ý nghĩ điên rồ rằng Hoắc Tinh Dã muốn mang cô đi thủ tiêu. Trong khoảnh khắc, cô ấy nảy sinh ý định thỏa hiệp.
May mắn thay, một giọng nói ấm áp vang lên kịp thời:
“Ôn tiểu thư, đừng sợ. Chúng tôi là bác sĩ của bệnh viện Tam Hợp. Tình trạng sức khỏe của cô rất nghiêm trọng, e rằng cần phải nhập viện một thời gian.”
Ôn Đình quay đầu, thấy một bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng. Anh ấy có đôi mắt biết cười và nụ cười nhẹ nhàng, trông rất thân thiện.
Bản năng mách bảo cô ấy thả lỏng cơ thể. Nhưng ngay sau đó, cô ấy không dám tin mà hỏi:
“Hoắc Tinh Dã đồng ý để tôi rời đi sao?”
Bác sĩ trẻ mỉm cười gật đầu:
“Tất nhiên rồi. Chính anh ấy đã gọi chúng tôi đến.”
Ôn Đình im lặng. Mãi đến khi thang máy dừng, cô ấy mới bật cười lạnh nhạt:
“Định chữa tôi khỏi rồi lại tiếp tục nhốt tôi sao?”
“Cô nghĩ nhiều rồi.” Bác sĩ nhẹ nhàng trấn an:
“Sai lầm như thế, Hoắc tổng sẽ không lặp lại lần thứ hai đâu.”
Trên xe cứu thương, bác sĩ ngồi cạnh Ôn Đình, cúi đầu, giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ:
“Mong Ôn tiểu thư rộng lượng, xem xét việc Hoắc tổng đang cố gắng sửa chữa sai lầm, mà đừng so đo với anh ấy nữa.”
Ôn Đình đờ đẫn nhìn anh ấy. Ý của anh ấy là bảo cô ấy coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao? Vậy những tổn thương cô ấy chịu đựng trong thời gian qua thì tính là gì? Cô ấy đáng bị như vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


