Nhưng mà cậu đã đặc biệt xin nghỉ để về, ít nhất cũng phải gặp được mẹ một lần chứ.
Lúc nãy taxi chở cậu cũng đã chạy mất rồi, trong lòng Kiều Cảnh Diệc âm thầm mắng một câu, bước nhanh về phía ngã tư, vừa đi vừa gọi điện cho Kiều Mạch.
Lúc này Tống Chấp Giang đang hỏi Kiều Mạch: “Có muốn nói với Cảnh Diệc không?”
Kiều Mạch lắc đầu: “Thằng bé đang quay phim, đợi nó về hẵng nói.”
Nhớ lại lúc sáng khi Cảnh Diệc gọi điện, cô không nhịn được bức xúc.
“Hôm nay sáng sớm lúc mới phát hiện, dì thấy mình thật ngu ngốc, vừa đúng lúc nó gọi điện tới, dì cũng thử nói thử xem…”
Cô tái hiện lại tình huống khi đó.
“Kết quả con đoán xem nó nói gì?”
Tống Chấp Giang hơi tưởng tượng, nói: “Bảo dì đừng mơ mộng nữa.”
Kiều Mạch: “……”
Chỉ có thể nói đúng là anh em tốt lớn lên cùng nhau.
Ánh mắt Tống Chấp Giang nhanh chóng liếc qua gương mặt tái nhợt của cô, lông mi hơi rủ xuống: “Chỉ cần để sự thật ngay trước mắt nó, nó sẽ tin.”
Kiều Mạch gật đầu, nhớ lại lúc Tống Chấp Giang nhìn thấy cô sau đó cũng không hề nghi ngờ gì, trong khi chính cô phải mất một khoảng thời gian mới chấp nhận được, không nhịn được tò mò hỏi: “Sao con tin nhanh vậy?”
Tống Chấp Giang chỉnh điều hòa trong xe cao hơn một chút, nói: “Con có trí nhớ khá tốt từ trước đến giờ.”
Bất ngờ khoe mẽ.
Kiều Mạch: “?”
Tống Chấp Giang không vòng vo, giọng nói rất nhẹ: “Khi đó ở nhà con, dì cũng trông y hệt như bây giờ.”
Anh vừa nói vậy, ký ức của Kiều Mạch lập tức quay về hơn hai mươi năm trước.
Khi nhỏ Tống Chấp Giang mắc chứng tự kỷ, còn có xu hướng tự hại, lúc đó Kiều Mạch đang làm việc giặt giũ ở nhà họ Tống, vô tình cứu được Tống Chấp Giang, ba Tống liền thuê cô chăm sóc anh. Dưới sự chăm sóc của cô, Tống Chấp Giang dần dần có tiến triển tích cực.
Ba Tống lo cô bận quá không xoay xở kịp, dứt khoát để cô mang cả Kiều Cảnh Diệc đến ở luôn trong nhà họ Tống.
Người có tuổi thường hay lắm chuyện, ký ức của Kiều Mạch vừa được mở ra, như nước vỡ đê tuôn trào: “Dì còn nhớ có lần Cảnh Diệc lừa con vào phòng ngủ của bọn dì, kết quả là nó tè dầm ướt quần của con, con còn tưởng là mình tè dầm, mặt thì như trời sập vậy, dì lúc đó cười không ngậm được miệng, sau đó thì con khóc òa lên.”
“……”
Tống Chấp Giang muốn ngắt lời cô, mấy chuyện mất mặt kiểu này đúng là không nên nhớ lại.
Nhưng liếc thấy gương mặt rạng rỡ của cô, khuôn mặt trắng trẻo bừng sáng sức sống, như thể hơn hai mươi năm tháng dài đã được rút ngắn lại, anh im lặng nuốt lời định nói xuống, lặng lẽ nghe giọng cười đặc trưng của cô, khóe miệng cũng vô thức cong lên.
Ký ức của Kiều Mạch bị gián đoạn bởi cuộc gọi của Kiều Cảnh Diệc, trong lòng thầm nghĩ hôm nay con trai không bận à?
Lúc này tâm trạng cô cực kỳ tốt, nên vừa nhận điện thoại, giọng đã dịu dàng đến mức không thể dịu dàng hơn: “Cục cưng, con không đang quay phim à?”
“Mẹ! Mẹ đi du lịch sao không nói với con một tiếng!”
Kiều Cảnh Diệc vì vui mừng trở về nhà mà không gặp được mẹ nên thấy bực thật sự, theo bản năng oán trách một câu, rồi hỏi tiếp: “Mẹ đi đâu vậy? Chuyến bay mấy giờ?”
Kiều Mạch: “...Hả?”
Ngay sau đó, cô nghe thấy âm thanh ồn ào từ đầu dây bên kia:
“Ây da, kia chẳng phải là Kiều Cảnh Diệc sao?”
“Mau mau mau, con trai minh tinh của Kiều Mạch trở về rồi!”
“Thật đó, nhìn ngoài đời còn đẹp trai hơn cả trên TV.”
Kiều Cảnh Diệc quên mất phải đeo kính râm và khẩu trang. Cậu mấy năm rồi chưa về nhà, vừa bị nhận ra liền bị hàng xóm láng giềng nhanh chóng vây kín.
Giọng ai nấy đều to, người này truyền người kia, dìu già dắt trẻ kéo đến, người đi đường ban đầu không để ý, nghe nói là Kiều Cảnh Diệc thì cũng chạy theo xem náo nhiệt, chẳng mấy chốc đã tụ lại thành một đám đông chen chúc.
Cuối cùng vẫn là hàng xóm sát vách cứu cậu ra, dẫn vào nhà mình.
Lúc này quần áo Kiều Cảnh Diệc nhăn nhúm, tóc tai rối bù, cả người như con mèo xù lông, toàn thân toát ra khí thế "đừng lại gần tôi".
Bên ngoài vẫn còn không ít người đang ngó vào.
Có người hỏi: “Tiểu Kiều đâu rồi? Con trai bà ấy về sao không thấy bà ấy?”
Có người đáp: “Không biết nữa.”
Có người gọi: “Cảnh Diệc à, bộ phim con đóng đẹp trai lắm đó, cả nhà dì đều là fan con đó!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)