Hơn nữa, rừng trúc không bằng phẳng, phải leo lên dốc, đi được một lúc, camera man đã thở hồng hộc, không thể không dừng lại để nghỉ.
Nhìn thấy người kia vẫn bình yên vô sự nhưng mệt đến không chịu nổi, Kiều Mạch nhẹ nhàng thở phào, nhìn có chút thương cảm, đề nghị: “Hay là đừng quay nữa?”
Nhìn vào đôi mắt to chớp chớp của cô, camera man tim đập nhanh hơn, sau đó lắc đầu thật mạnh, cắn răng chạy theo.
Đường đường là đàn ông mà thua cả một cô gái nhỏ, mất mặt!
Thấy vậy, Kiều Mạch đành giảm tốc độ để chờ người quay phim.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


