Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Lúc này, Kiều Mạch dịu dàng lên tiếng. Với Lý Vân Phong và Hồ Đồng, giọng nói ấy mềm mại một cách khó hiểu. Nhưng với tai Kiều Cảnh Diệc, cậu lập tức rùng mình.

Cậu vội liếc mắt cầu cứu Kiều Mạch: Mẫu hậu! Con đâu có chiếm tiện nghi của mẹ! Đây là chiến lược!

Anh cố nhịn, lựa lời hỏi: “Vậy hai người có quan hệ gì?”

Kiều Cảnh Diệc quyết định ném quả bóng cho “mẹ ruột”, cô nói gì thì chính là như vậy: “Anh hỏi cô ấy đi.”

Dĩ nhiên Kiều Mạch không thể nói thật mối quan hệ giữa mình và Kiều Cảnh Diệc, nhưng cũng không thể để đứa con ngỗ nghịch này thật sự làm “anh trai” của cô được”.

“Chào mọi người, tôi là sư thúc của Cảnh Diệc,” cô nói, “Nghe Cảnh Diệc cũng nhắc đến hai người rồi. Bình thường làm phiền hai người chăm sóc nó.”

Sư… thúc?

Lý Vân Phong bị kiểu xưng hô có phần “cổ lỗ sĩ” này làm cho sững người.

Kiều Cảnh Diệc: “……”

… Sư thúc.

Mẹ, mẹ cũng biết chọn cách ra đòn thật đấy.

Nhưng mà cách giải thích này lại hợp lý không ngờ.

Nữ sĩ Kiều Mạch này đúng là phản ứng càng lúc càng nhanh.

"Đúng rồi, chính là tiểu sư thúc của tôi, là tiểu sư muội của sư phụ tôi," Kiều Cảnh Diệc cũng hùa theo bịa chuyện, "Xuống núi để rèn luyện."

Lý Vân Phong và Hồ Đồng liếc nhìn nhau.

Nếu nói như vậy thì... cô gái nhỏ trước mắt trông còn rất trẻ, thực ra lại là bậc trưởng bối?

Lý Vân Phong từ từ thở ra một hơi, như chợt nhớ ra điều gì, hỏi Kiều Mạch: "Vậy... cô cũng biết võ hả?"

Anh ta không tin cho lắm.

Khí chất xuất chúng như thế, nhan sắc thì không chê vào đâu được, nhìn qua mềm mại yếu ớt, sao lại giống người biết võ chứ?

Kiều Cảnh Diệc nhướng mày cười, thay Kiều Mạch trả lời: "Sư thúc của tôi được truyền thụ chân truyền từ sư phụ tôi, đến tôi còn đánh không lại cô ấy, anh nói xem cô ấy có biết võ không?"

Câu này vừa nói ra.

Lý Vân Phong lập tức tin ngay.

Kiều Cảnh Diệc trước giờ luôn kiêu ngạo về bản lĩnh của mình, cho rằng cả giới diễn viên võ thuật trong làng giải trí không ai đánh thắng được cậu ta ― nếu đánh thật ấy.

Đó là niềm tự hào và tự tin tuyệt đối vào thực lực của bản thân.

Cho nên, chuyện như vậy, cậu ta tuyệt đối không đem ra nói đùa.

Hồ Đồng cũng hiểu rõ, hai người lại liếc nhau, ánh mắt nhìn về phía Kiều Mạch lập tức mang theo ý "cao thủ tuyệt thế".

Bị ánh mắt rõ mười mươi của bọn họ nhìn đến buồn cười, Kiều Mạch vốn định nói là sư phụ của Kiều Cảnh Diệc, nghĩ lại thì... sư phụ còn nhỏ tuổi hơn cả đệ tử thì nghe quá sai, nên đổi thành sư thúc là hợp lý.

Nhân tiện mượn luôn cái lý do “xuống núi rèn luyện” mà Kiều Cảnh Diệc vừa nói, cô đi đến bàn cầm hai gói hạt dưa, mỗi người một phần: "Lần đầu gặp mặt, không có chuẩn bị gì gọi là lễ ra mắt, đây là đặc sản tôi mang từ trên núi xuống, mời hai người dùng tạm."

Đám hạt dưa này ngồi máy bay cùng cô từ Hải Thành đến đây, tính ra thì đúng là đặc sản thật.

Kiều Cảnh Diệc nhìn thấy bộ dạng hai người như được ban ơn, bỗng dưng nhớ ra một ý tưởng chết tiệt, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa: "Lễ gặp mặt của cô keo kiệt quá, hay là cho họ một bộ bấm xương luôn đi, cho bọn họ vận động gân cốt. Bình thường theo tôi bận rộn, chẳng có thời gian tập luyện gì cả, xương cốt chắc sắp rỉ sét luôn rồi."

Kiều Mạch đánh giá hai người từ trên xuống dưới, trầm ngâm hai giây: "Cảnh Diệc nói cũng đúng... nhưng tôi cũng lâu rồi không làm trực tiếp..."

Cô tự biết tay chân mình không còn linh hoạt, đương nhiên cũng không dám tùy tiện động vào người khác, sợ xảy ra chuyện gì.

Kiều Cảnh Diệc liền cổ vũ cô, tiện thể tung một cú nịnh: "Giờ cô không giống trước kia nữa, với thực lực hiện tại, một cái bấm xương nho nhỏ, chẳng phải dễ như trở bàn tay à?"

Kiều Mạch nghĩ lại thấy cũng đúng, lập tức tràn đầy tự tin.

Kiều Cảnh Diệc cao tới 1m9, ngoài việc từ nhỏ học võ, cũng không thể thiếu công sức bấm xương của cô.

Trước đây, cô còn từng dùng kỹ năng bấm xương này để kiếm thêm chút thu nhập. Một vài phụ huynh nghe nói cô có thể giúp con họ tăng chiều cao, liền tìm đến nhờ giúp.

Trẻ con lúc ấy gân cốt còn chưa định hình, bấm xương thì sẽ hơi khó chịu, nhưng phần lớn bọn trẻ được nuông chiều, không chịu nổi nên cứ gào khóc om sòm.

Có phụ huynh nghe thấy, đau lòng không chịu được, cho rằng Kiều Mạch làm bậy.

Sau đó quay ngoắt lại đi tố cáo.

“……”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc