Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mẹ Ruột Của Đỉnh Lưu Lại Trở Nên Xinh Đẹp Rồi Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Tài xế Hồ Đồng nghe thấy Kiều Cảnh Diệc ngồi phía sau đột nhiên hắt hơi mấy cái, lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ, anh Kiều?”

Kiều Cảnh Diệc xoa mũi: “Không sao.”

Nhìn qua kính chiếu hậu, thấy sắc mặt Kiều Cảnh Diệc không tốt, Hồ Đồng cẩn thận hỏi: “Dì thấy anh về có vui không?”

Kiều Cảnh Diệc nhấp ngụm nước, không muốn nói nhiều: “Không gặp, bà đi du lịch rồi.”

Chẳng trách về nhanh vậy.

Hồ Đồng cảm thấy Kiều ca thật đáng thương, rõ ràng xin nghỉ để về thăm mẹ, cuối cùng lại chẳng gặp được, vậy mà vẫn không giận dỗi, thật đúng là kỳ tích.

Bất ngờ, hắn nghe Kiều Cảnh Diệc hỏi: “Cậu nghĩ hơn bốn mươi tuổi rồi có thể đột nhiên biến thành mười mấy tuổi không?”

“Sao có chuyện đó được.” Hồ Đồng lắc đầu, “Nhưng mà có phim truyền hình kiểu đó, em có xem qua, còn khá hay.”

Kiều Cảnh Diệc day day huyệt Thái Dương, trong lòng bỗng dâng lên nghi ngờ bị Hồ Đồng dập tắt, cậu quyết định sau này mỗi ngày dành chút thời gian tâm sự với mẹ.

Nhưng kết quả cậu phát hiện Kiều Mạch không muốn nói chuyện với mình.

Hoặc là không trả lời, hoặc chỉ nhắn qua loa vài từ.

Nhưng mỗi lần gửi lì xì, cô lại nhận ngay lập tức.

Cuối cùng, Kiều Cảnh Diệc dứt khoát mỗi ngày đều gửi lì xì.

Dù sao mẹ vui là được.

-

Kiều Mạch thật ra không phải không muốn phản hồi con trai, mấy ngày trước là cố ý phớt lờ, sau đó thì bận quá không có thời gian quan tâm.

Dùng lời của Tống Chấp Giang mà nói, bây giờ cô nên sống cho bản thân mình.

Đúng vậy, trước đây vất vả nuôi con, cả quãng đời thanh xuân của Kiều Mạch đều dành cho Kiều Cảnh Diệc.

Con trai lớn rồi, tuổi trẻ của cô cũng đã trôi qua, không còn tồn tại nữa.

Bây giờ có cơ hội làm lại, chính là lúc để cô sống cho bản thân.

Tống Chấp Giang đã giúp cô giải quyết vấn đề thân phận.

Hiện tại thân phận của cô là người bản địa Hải Thành, 20 tuổi, trình độ tốt nghiệp cấp ba.

Thông tin này là nhờ Tống Chấp Giang nhờ bạn bè giúp, mượn danh của một cô gái cùng tên đã mất vì bệnh nhưng chưa hủy hộ khẩu.

Kiều Mạch còn cố ý đi thăm mộ cô gái đó, gặp cả bố mẹ của cô bé. Họ rất vui vẻ giao phó thân phận con gái cho Kiều Mạch.

Lý do là: “Cảm giác như con gái mình vẫn còn tồn tại.”

Kiều Mạch cũng có con trai, nên rất thấu hiểu và nhanh chóng thân thiết với họ, còn chủ động dẫn họ đi chơi để hâm nóng tình cảm.

Giải quyết xong chuyện thân phận, Kiều Mạch quyết đoán quyết định tham gia chương trình tuyển tú.

Về quyết định này của cô, Tống Chấp Giang không hề ngạc nhiên mà còn vô điều kiện ủng hộ.

“Dì muốn tham gia chương trình tuyển tú kiểu gì?” Anh hỏi.

Kiều Mạch chỉ vào TV, ánh mắt sáng rực: “Đương nhiên là 《Tân tinh tới》.”

Tống Chấp Giang lập tức hiểu.

Đây là chương trình tuyển tú lâu đời, khác hẳn với những show tuyển tú khác. Nó mở rộng cơ hội cho mọi người thuộc đủ ngành nghề, độ tuổi, biểu diễn đa dạng và lộng lẫy.

Mỗi tuần sẽ chọn năm nhóm thí sinh để thi đấu và loại dần, cuối cùng ban giám khảo sẽ chọn ra quán quân, người này sẽ được thăng cấp để vào vòng thi tháng.

《Tân tinh tới》 tuy là chương trình lâu đời nhưng tỷ suất người xem vẫn luôn ổn định, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng cũng xuất thân từ đây.

Trong đó có cả Kiều Cảnh Diệc.

Kiều Mạch từng đưa cậu ấy đi thi, từ vòng đầu đã xuất sắc vượt qua đối thủ, một lần nổi tiếng.

Kiều Mạch rất tự tin: “Kiều Cảnh Diệc làm được thì dì làm mẹ nó không thể thua con được.”

Tống Chấp Giang nhìn cô với ý chí chiến đấu bừng bừng, giống như Đấu Chiến Thánh Phật, anh cụp mắt cười khẽ.

Kiều Mạch đã bỏ ra năm vạn để giúp Kiều Cảnh Diệc có cơ hội lên sân khấu.

Năm vạn đối với Kiều Mạch mà nói không phải số tiền nhỏ, vì bồi dưỡng con trai cô không tiếc, nhưng để rơi số tiền ấy lên người mình, cô sao có thể chịu được?

Chuyện này Kiều Mạch chưa từng nói cho Kiều Cảnh Diệc biết, sau này Tống Chấp Giang kể lại cho cậu, cậu đã sững sờ rất lâu.

Sau đó, cậu dốc hết sức để biểu diễn thật tốt trên sân khấu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc