Mấy người bọn họ qua loa nhớ kỹ lời thoại liền bắt đầu đối diễn, năm đứa nhỏ cũng ở trong sân chơi đùa và xem mẹ mình biểu diễn.
Mạnh Vãn quỳ xuống ôm lấy chân Lâm Hà, bi thương nói: "Cốt nhục đoàn viên còn quý hơn vàng, con không chê mẹ thân phận thấp kém.”
Lâm Hà xoay người vẻ mặt u sầu nhìn lại, không nói chuyện, nhưng lại từng chút từng chút rút tay áo bị Mạnh Vãn kéo ra, vừa rút vừa lui về phía sau.
Nhưng lại có chút không nỡ, tiến tới ôm lấy Mạnh Vãn một chút rồi lại lùi lại.
Mạnh Vãn nắm lấy tay áo Lâm Hà kéo từng chút từng chút trở về: "Dê con bú mẹ còn quỳ gối, con không nhận mẹ là tội lớn... Con nguyện từ bỏ quan chức đi theo mẹ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


