Cô tháo mảnh vải che miệng ra, hít thở thật sâu.
Khoai tây chiên, bánh phồng tôm, sô-cô-la… đủ năng lượng nhưng không làm no bụng.
Hai người ăn khá nhiều, rác từ vỏ bánh kẹo vương vãi khắp sàn.
Lâm Hạ Cẩm uống một hơi hết chai nước khoáng mới cảm thấy khá hơn.
Sau khi đã no bụng, hai người ngồi dựa vào ghế trong phòng thu. Một mùi hôi khó chịu bỗng tràn vào mũi Lâm Hạ Cẩm khiến cô nhăn mặt. Đó là mùi từ quần áo dính máu tang thi của cô. Trước đó quá căng thẳng lại cộng thêm đói bụng nên cô không để ý tới chuyện này.
Không chỉ Lâm Hạ Cẩm mà Tân Lê cũng vậy.
"Không thể chịu nổi mùi này nữa rồi! Trước đây, mỗi ngày tôi còn thay quần áo một lần, giờ đã mười ngày rồi còn chưa thay!" Tân Lê nhăn nhó, nói.
"Tôi nhớ trên tầng ba có phòng hóa trang, chắc chắn có quần áo sạch ở đó." Cô ta gợi ý.
Lâm Hạ Cẩm cau mày. Không chỉ Tân Lê, cô cũng đã bảy, tám ngày không thay đồ. Trước giờ chỉ lo tìm đồ ăn, nước uống, chẳng nghĩ đến chuyện thay quần áo.
Dù sao hiện tại bọn họ cũng đang ở trong tòa nhà này, thay được thì thay đi.
Quần áo mặc quá lâu bốc mùi vô cùng khó chịu nên hai cô gái nhanh chóng đưa ra quyết định. Nhất là Lâm Hạ Cẩm, chiếc áo trên người cô trông tơi tả chẳng khác gì một người ăn xin.
Phần áo sau lưng cô thậm chí đã rách nát đến mức lộ cả nội y.
May mắn là giờ chẳng còn ai sống sót, chỉ còn lại một lũ tang thi chỉ biết rít gào.
Vào hiện tại, chỉ cần có thể sống sót qua từng ngày đã là điều may mắn. Những chuyện khác, Lâm Hạ Cẩm thật sự không còn hơi sức quan tâm nữa.
Tầng ba là một hội trường lớn, đây là nơi tổ chức các buổi hoạt động sinh viên hoặc thi đấu nghệ thuật giữa các khoa.
Ở đây có không gian khá rộng, sức chứa có thể lên đến gần bảy nghìn người.
Lâm Hạ Cẩm và Tân Lê nghỉ ngơi một lúc, sau đó rón rén dọn dẹp bàn ghế chắn trước cửa.
Cả hai áp sát người vào khe cửa, nhìn ra ngoài. Không nghe thấy tiếng gầm của tang thi, cũng không có tiếng bước chân nào.
“Không có tang thi.” Tân Lê nói, thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta từ từ mở cửa phòng, còn Lâm Hạ Cẩm thì cầm chắc chiếc rìu cứu nạn. Nếu tang thi lao vào, cô sẽ chém ngay lập tức.
May mắn thay, hành lang không có tiếng động nào.
Bỗng một tiếng gầm chói tai của tang thi vang lên.
Cả Lâm Hạ Cẩm và Tân Lê lập tức cảnh giác, dỏng tai lắng nghe những tiếng gầm nối tiếp nhau. L*иg ngực cả hai thắt chặt lại.
Lâm Hạ Cẩm nắm chặt cây rìu trong tay, lòng bàn tay bắt đầu ướt mồ hôi. Tân Lê cũng không khá hơn, bàn tay cầm dao run lẩy bẩy.
“Không sao đâu, tiếng đó từ trong thang máy. Tang thi bị kẹt ở bên trong, không ra được.” Lâm Hạ Cẩm cẩn thận lắng tai nghe, xác định nơi xuất phát của tiếng gầm.
Lúc này, cả hai mới thả lỏng đôi chút.
Có vẻ những con tang thi này đã bị nhốt trong thang máy một thời gian dài mà vẫn chưa chết. Sức sống của chúng thật sự khủng khϊếp.
Lâm Hạ Cẩm chỉ tay về phía cầu thang bên cạnh, ra hiệu đi lối đó. Thang máy có tang thi, biết đâu trong tòa nhà này cũng còn tang thi khác.
Giờ đây, ở bất cứ đâu cũng có thể xuất hiện tang thi.
Cả hai cẩn thận tiến vào phòng hóa trang. Phía trước là phòng trang điểm, bên trong có một căn phòng nhỏ dùng để thay đồ.
Quả nhiên, phòng thay đồ có một dãy quần áo.
“Quần áo sạch!” Tân Lê reo lên, vui mừng chạy tới tìm bộ nào có thể mặc được.
Lâm Hạ Cẩm cũng muốn thay quần áo nhưng vì vừa rồi ăn và uống quá nhiều, cô đành phải ngượng ngùng nói: “Cậu này, tôi vào nhà vệ sinh chút.”
Phòng hóa trang có một nhà vệ sinh nhỏ bên cạnh.
“Cứ đi đi, giờ còn để ý mấy chuyện đó làm gì?” Tân Lê nhăn mặt nói.
Không phải do Lâm Hạ Cẩm cầu kỳ, cô chỉ cảm thấy ngại nếu có người ở gần lúc mình đang giải quyết.
Dù ngoài kia đầy tang thi, nhưng chỉ mới nửa tháng, chẳng lẽ nền nếp duy trì bao năm lại có thể quên ngay chỉ trong vài ngày?
“Đi nhanh rồi về.” Tân Lê nói, cau mày xua tay rồi tiếp tục chăm chú chọn lựa quần áo.
Lâm Hạ Cẩm bước vào nhà vệ sinh. Thỉnh thoảng nghe tiếng động cộc cộc từ bên cạnh, cô nghĩ chắc là do gió thổi cánh cửa va đập. Ngoài kia trời âm u, gió thổi mạnh, báo hiệu sắp mưa.
Sau khi giải quyết xong, lòng hiếu kỳ khiến Lâm Hạ Cẩm mở cửa buồng bên cạnh ra xem. Một con tang thi chỉ còn nửa thân đang dùng đầu đập vào cánh cửa.
Cô cố nén tiếng hét, gắng sức nuốt chặt âm thanh kẹt lại trong cổ họng.
Lâm Hạ Cẩm nhanh chóng giơ rìu lên rồi bổ thẳng vào đầu nó.
Máu đen bắn tung tóe khắp nơi làm bẩn cả những bức tường trắng xung quanh.
Cô liên tiếp chém thêm vài nhát vào con tang thi. Lúc này, Lâm Hạ Cẩm mới cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.
Quả nhiên, vạn sự khởi đầu nan. Bây giờ, việc chém tang thi với Lâm Hạ Cẩm mà nói đã không còn khó chịu nữa, thậm chí còn đem lại cảm giác thoải mái lạ kỳ.
Lâm Hạ Cẩm cầm chặt chiếc rìu cứu nạn, trong đầu đang cuộn lên hàng loạt suy nghĩ thì một viên tinh thạch tỏa ánh sáng trong vắt hiện ra ngay trước mặt cô.
Lâm Hạ Cẩm vui mừng, loại tinh thạch này chắc chắn hữu dụng. Cô không để ý đến cảm giác ghê tởm do máu và não tang thi mang lại, dùng tay không nhặt lấy.
Viên tinh thạch này có màu xanh lam. Lâm Hạ Cẩm nhanh chóng cất nó vào không gian của mình, sau đó vội vàng đi tới bồn rửa tay để làm sạch.
Thật may là dù đã cúp điện, nước vẫn chưa bị cắt. Cô rửa tay kỹ càng nhiều lần, sau đó còn rửa cả cánh tay và khuôn mặt.
Lâm Hạ Cẩm thở phào, cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Lợi dụng lúc Tân Lê không có mặt, cô nhanh chóng điều khiển ý thức tiến vào không gian của mình.
Bên trong không gian hiện giờ có hai viên tinh thạch xanh lam, còn viên tinh thạch màu vàng sau khi được thả vào không gian đã biến thành đất.
Cô thử thả một viên tinh thạch xanh vào không gian nhưng không nhận thấy sự thay đổi gì đáng kể…
Lâm Hạ Cẩm tò mò nhặt viên tinh thạch xanh lên, bóp thử. Không ngờ, viên tinh thạch này không hề cứng rắn như cô tưởng.
Nó lập tức vỡ vụn trong tay cô.
“Không thể nào?”
Lâm Hạ Cẩm kinh ngạc đến choáng váng. Cô đã vất vả lắm mới kiếm được hai viên tinh thạch xanh lam, vậy mà giờ lại lỡ tay làm vỡ một viên?
Từ viên tinh thạch vỡ, một dòng nước nhỏ cỡ bằng lòng bàn tay bất ngờ hình thành và rơi xuống không gian.
Lâm Hạ Cẩm quan sát dòng nước nhỏ đó, trong lòng dấy lên cảm giác vui mừng. Không ngần ngại, cô tiếp tục bóp vỡ viên tinh thạch xanh còn lại. Màu xanh lam tinh khiết từ viên tinh thạch hòa nhập với dòng nước ban đầu, hình thành một cái hốc nước nhỏ trong không gian.
Cô đưa tay chạm vào cái hốc, xác nhận đó thật sự là nước.
Không biết có thể uống được không nhỉ? Để khi nào tìm ai đó làm chuột bạch xem…
"Hạ Cẩm!"
Nghe thấy tiếng gọi của Tân Lê, ý thức của Lâm Hạ Cẩm lập tức rời khỏi không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






