"Tưởng Tuệ, buông tha đi." Đường Bạch Dạ nói, "Chúng ta ngồi xuống, nói chuyện một chút."
Tưởng Tuệ rưng rưng nhìn anh như muốn khóc, bộ dáng thoạt nhìn rất đáng thương, như bị người vứt bỏ, Đường Bạch Dạ nhớ lại Tưởng Tuệ đúng là đã theo anh mấy năm, cũng giúp anh không ít, anh thực sự không muốn lúc tách ra, hai người sẽ hận thù nhau.
Qua nhiều năm như vậy, Tưởng Tuệ đối với anh như thế nào, trong lòng anh rõ ràng.
"Vì sao?"
"Anh không thích hợp cho việc kết hôn, cũng không thể chỉ trung thành với một người phụ nữ." Đường Bạch Dạ nói, "Nhiều năm như vậy, là hạng người gì, trong lòng em cũng rõ ràng, em biết, hôn nhân như vậy không có hạnh phúc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

