Vừa nhìn thấy người trong bức họa, Nolan thiếu chút nữa phun ra máu.
Những người này đem anh vẽ thành một thanh niên da trắng bạch môi hồng, bộ dáng phấn nộn, một chút cũng không giống, Nolan quả thực nghĩ muốn cốc cho người vẽ tranh một cái vào đầu.
Các ngươi xác định không phải là vì có lệ cho Lục Trăn sao?
Lục Trăn nhìn bức tranh, đập bàn cười to.
Anh đưa ra hai trăm đôla rồi đuổi cậu thanh niên kia đi. Dù sao anh cũng chẳng trách bọn họ, dù sao đã qua nhiều năm như vậy, cũng phải hai mươi năm rồi, ai còn có thể nhớ bộ dáng của một người không thân quen 20 năm trước như nào chứ. Cho dù là người có ký ức tốt đi chăng nữa thì không phải người quan trọng của họ, họ cũng cảm thấy mơ hồ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



