Nolan thiếu chút nữa cười rộ lên, “Người có quyền kế thừa trang viên cùng đất đai nơi này cũng không phải là anh.”
“Ông ta không lập di chúc nên tôi đương nhiên là người thừa kế thứ nhất.”
Nolan xem như là phục Lục Trăn, đây cũng coi như là một khúc nhạc đệm, anh cũng không để ý, không ai tìm Lục Trăn để gây phiền phức, anh cũng yên tâm. Ở đây dân chúng hận Sana thấu xương nhưng lại yêu quý Lục Trăn, đúng là Lục Trăn có thể lừa dối người.
Mặt trời chiều ngả về tây, mặt Lục Trăn chìm đắm dưới ánh nắng, tiếu ý cũng có chút mơ hồ.
Hai người vừa mới ăn cơm xong, cậu thanh niên nọ lại tới tìm Lục Trăn, cậu ta nói, “Có người thấy qua anh ta, nhưng đã nhiều năm qua đi nên họ cũng không nhớ rõ ràng. Nếu như anh nói anh ta ở dưới cây ngô đồng trên đường nhỏ cùng anh thổi kèn ác-mô-ni-ca thì đúng rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
