Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Vậy thì cảm ơn đàn anh." Khương Nhĩ Trác nói xong, quay sang cười với Khương Dư Linh: "Dư Linh, tối nay đàn anh mời, ngày khác em mời chị ăn cơm nhé."
Nghe cậu ta nói, nụ cười trên mặt Hứa Tấn Trình lại cứng đơ, dù chỉ trong chốc lát, nhưng Khương Dư Linh nhìn thấy rõ ràng, cô gật đầu, mỉm cười: "Được."
Hứa Tấn Trình không phải là người tốt, thích nhưng không dám nói ra, lẩn trốn ở nơi khuất và cảnh giác với những người theo đuổi cô. Dù cô chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương lúc này, nhưng hành động của anh ta—
Có lẽ đây giống như chuyện chó cắn chó.
Nụ cười của Khương Dư Linh thoáng qua, lúm đồng tiền sâu, cô rất vui khi thấy cảnh tượng này.
Khương Nhĩ Trác xứng đáng là người nhà họ Khương.
Lời nói phong độ của cậu ta làm cho Hứa Tấn Trình tức giận đến mức suýt không giữ được bình tĩnh, nhưng anh ta quá say không làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Khương Dư Linh và Khương Nhĩ Trác rời đi, cắn răng nghiến lợi.
Gió đêm mát mẻ, ánh trăng cao trên trời như cái đĩa bạc giữa những ngôi sao lấp lánh, gió thổi qua mang theo mùi rượu, làm Khương Dư Linh cảm thấy không thoải mái.
Cô nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Khương Nhĩ Trác, nhẹ nhàng thở ra: "Hôm nay thực sự xin lỗi cậu, khiến cậu phải chịu khổ rồi."
"Làm sao có thể nói là khổ, chỉ là uống chút rượu mà thôi, người trẻ mà, không phải là nên uống rượu ăn thịt ngon sao?" Khương Nhĩ Trác có hơi say, nói mà không suy nghĩ.
"Vậy cậu thường xuyên uống rượu à?" Khương Dư Linh nhướn mày, mím môi cười: "Thảo nào có thể khiến đàn anh say bí tỉ."
Nghe xong, Khương Nhĩ Trác giật mình, lập tức tỉnh táo trở lại: "Đâu có, chỉ là người nhà bọn em bẩm sinh có tửu lượng tốt thôi, nhưng em không thường xuyên uống, hôm nay đàn anh nhiệt tình mời như thế, em không thể làm ngơ lòng tốt của họ."
"Dù sao uống nhiều rượu có hại cho sức khỏe."
Khương Nhĩ Trác vội vàng tìm lý do để biện hộ, nhưng càng nói càng có vẻ giấu đầu hở đuôi, khuôn mặt tuấn tú có vẻ ủ rũ.
"Đúng vậy, uống nhiều rượu có hại cho sức khỏe."
Khương Dư Linh không có ý định nói nhiều với Khương Nhĩ Trác, trong lúc cậu ta say, chỉ cần nhẹ nhàng chỉ ra một sai lầm nhỏ và thay đổi thái độ một chút đã đủ để cậu ta nghi ngờ cuộc sống của mình.
"Để tôi gọi xe cho cậu." Khương Dư Linh giơ chiếc điện thoại trong tay lên: "Uống nhiều rượu như thế, sớm về nghỉ ngơi đi."
Khương Nhĩ Trác hơi hoảng: "Em... em đưa chị về trường."
"Không cần đâu, cậu đã say như vậy rồi." Khương Dư Linh từ chối: "Tự tôi đi về trường được."
Giọng điệu của Khương Dư Linh không cho phép phản đối, nói xong, cô tiếp tục: "Cậu chờ ở đây một lát, tôi đi mua một thứ."
Khương Dư Linh nói xong rồi quay lưng bước đi, Khương Nhĩ Trác thấy thế, lòng chợt thắt lại.
Chết rồi, lỡ lời rồi, giờ Khương Dư Linh sẽ có ấn tượng xấu về mình, chắc chắn cô sẽ nghĩ rằng mình là một kẻ ăn chơi thường xuyên lui tới quán bar...
Nghĩ vậy, Khương Nhĩ Trác tỉnh rượu hoàn toàn, lòng hối hận, hoang mang và bất an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
