Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mau xuyên: Thiên Kim Thật Trở Thành Bậc Thầy Nghiên Cứu Khoa Học Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Khương Dư Linh không để ý đến cậu ta.

"Dĩ nhiên, em thừa nhận, yêu từ cái nhìn đầu tiên nhiều khi chỉ là hứng thú bề ngoài, nhưng em chưa bao giờ nghĩ đến việc xúc phạm chị hoặc dùng bất kỳ phương pháp nào chị không thích để ép chị chấp nhận em, làm bạn gái của em."

Khương Dư Linh mím môi.

"Dưa xanh hái xuống không ngọt, em hy vọng mối quan hệ của mình sẽ dựa trên sự tôn trọng và yêu đương bình đẳng."

Vẻ mặt của Khương Dư Linh hơi giãn ra, Khương Nhĩ Trác nhận ra sự thay đổi của cô, cậu ta thở phào nhẹ nhõm, lời nói càng thêm chân thành: "Chị, kể từ lần trước chị nói sẽ cho em thông tin liên lạc nếu gặp lại, mỗi ngày em đều đến thư viện chờ chị, chỉ hy vọng có thể gặp lại chị, và trở thành bạn của chị."

Khương Dư Linh liếc nhìn cậu ta, ánh mắt nói lên tất cả.

Khương Nhĩ Trác cười: "Tạm thời thôi, em tin chắc rằng một ngày nào đó chị sẽ bị em chinh phục, trở thành bạn gái của em."

"Chắc chắn lắm à?"

Cuối cùng, Khương Dư Linh không còn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Khương Nhĩ Trác ngẩng cao đầu: "Tất nhiên, khi chị nhìn thấy em lần đầu, có thể chị sẽ nghĩ em không đẹp trai, nhưng sau khi giao tiếp với em, chị sẽ biết em là người dễ mến như nào."

Khương Nhĩ Trác lo lắng Khương Dư Linh bị quấy rối, hỏi về lý do khiến tâm trạng cô bực bội. Khương Dư Linh im lặng một lúc lâu, sau đó mới chọn lựa lời nói, kể lại chuyện xảy ra hôm nay.

Cô nói nhẹ nhàng, chỉ nói rằng hôm nay có một cặp vợ chồng giàu có đến tìm cô, nói rằng họ có quan hệ với cha cô và muốn nhận nuôi mình.

"Nhận nuôi chị?" Khương Nhĩ Trác cảm thấy điều này thật lố bịch: "Chị, nhìn chị có vẻ sắp thành niên rồi phải không? Giờ này họ mới tìm đến nói muốn nhận nuôi chị, ý họ là gì?"

Khương Dư Linh nhìn cậu ta, bình tĩnh nói: "Nhà họ rất giàu, nói rằng chỉ cần tôi đồng ý làm con gái họ, tôi có thể đỡ vất vả."

"Có tiền là lớn lắm à?" Khương Nhĩ Trác cười khẩy: "Hơn nữa -" anh chưa nói hết đã nhận ra điều gì đó, biểu cảm trên mặt cứng đờ: "Chị, chị, chị..."

"Đúng vậy." Khương Dư Linh biết cậu ta muốn nói gì, gật đầu: "Tôi là trẻ mồ côi, chưa bao giờ gặp cha mình, mẹ tôi mất khi tôi bảy tuổi, từ đó về sau, tôi sống nhờ vào lòng thương xót của xã hội để đi học."

Giọng điệu của Khương Dư Linh nhẹ nhàng, biểu cảm như mây trôi gió thoảng, nhưng chính vẻ bề ngoài ấy lại càng khiến người khác xót xa.

Khương Nhĩ Trác cảm thấy đau lòng: "Những năm qua, chắc hẳn chị đã rất khổ nhỉ…?"

"Không khổ." Khương Dư Linh nói: "Tôi đã quen với cuộc sống một mình rồi, nên họ đột nhiên đến nói những lời này, tôi mới cảm thấy hơi tức giận."

"Vừa rồi còn giận cá chém thớt với cậu, xin lỗi..."

"Chị không cần phải xin lỗi, đó là lỗi của họ." Khương Nhĩ Trác nói: "Họ là người xấu."

Khương Nhĩ Trác hoàn toàn không nghĩ rằng cặp vợ chồng giàu có mà Khương Dư Linh nói đến chính là cha mẹ mình, và Khương Dư Linh chính là người chị gái xấu xí, thô lỗ, đáng ghét trong lòng cậu ta.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc