Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mắt trưởng công chúa đỏ hoe, khiến Tạ Hoài Ngọc không khỏi đau lòng, vội hỏi:
"Rồi sau đó thì sao?"
"Rồi sau đó trong thành lan truyền tin đồn rằng Tinh Lâm đã mất tích, ngay cả Vọng Thư cũng nghe được, nên đã từ trong cung trở về."
Từng lời của trưởng công chúa đều chân thực:
"Ta vốn định sai người báo với chàng, nhưng vừa hay Vọng Thư đã về. Thái tử và Vọng Thư có mối quan hệ tốt, giúp điều tra và phát hiện ra rằng lời đồn này là do gián điệp Triệu quốc lan truyền.”
“Khi ta và Vọng Thư đang nghĩ cách đối phó thì chàng trở về."
Thấy đã làm Tạ Hoài Ngọc tin tưởng hoàn toàn, trưởng công chúa vội vàng kiểm tra lệnh bài, trên đó có khắc tên của Lạc Ưu Hoa Trang thuộc Noãn Hương Các.
Trong lòng bà không khỏi kinh ngạc, chỉ cảm thấy kẻ đứng sau hết sức nham hiểm.
Noãn Hương Các là nơi mà nhiều quý nhân quyền thế của kinh thành thường lui tới, thế lực của chủ nhân nơi đó cũng không hề nhỏ.
Ẩn náu trong hoa trang đó quả thực không dễ bị phát hiện...
Nhưng làm sao bọn gián điệp lại trà trộn được vào đây?
Vừa suy nghĩ, bà vừa cùng Tạ Hoài Ngọc đi đến trước cửa phòng, chưa kịp nhìn thấy Tạ Minh Châu đã nghe thấy tiếng lòng của con bé...
[Người này đẹp quá, trông giống như tuyết tan đầu xuân, tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng có cảm giác bên trong rất ấm áp.]
Tạ Hoài Ngọc sững người, sau đó không nhịn được cười nói với trưởng công chúa:
"Bảo Nhi biết cách miêu tả thật, chắc chắn con bé đang nhìn thấy Vọng Thư."
Trưởng công chúa gật đầu, hai người đẩy cửa bước vào.
Quả nhiên nhìn thấy Xuân Hỉ và Xuân Phúc đang bế Tạ Minh Châu, còn Tạ Vọng Thư thì đứng bên cạnh.
Tạ Vọng Thư cúi chào:
"Phụ thân vẫn khỏe chứ?"
"Con cũng chịu rời khỏi hoàng cung rồi sao?"
Nhớ đến việc lâu nay đại nhi tử của mình ở trong cung, Tạ Hoài Ngọc không khỏi cảm thấy ghen tị.
Không giống như nhi nữ nhi và tam nhi tử của ông thường ra ngoài học hành, Tạ Vọng Thư ở ngay trong kinh thành nhưng lại hiếm khi về nhà.
Điều này khiến Tạ Hoài Ngọc luôn nhớ nhung, nhưng ông không muốn chủ động tìm gặp, chỉ đành nén nỗi bực dọc...
[Gọi cha là phụ thân? Ta biết ngay đây là đại ca ta mà! Cả nhà chúng ta ai cũng đẹp, nghe nói nhị tỷ ta còn là đệ nhất mỹ nhân của kinh thành, vậy thì chắc chắn ta cũng không phải là đứa xấu xí...]
Những suy nghĩ hớn hở của Tạ Minh Châu đã xua tan sự khó chịu trong lòng Tạ Hoài Ngọc, ông chợt nhớ đến việc chính:
"Điện hạ, lệnh bài này có thể giúp ra vào Lạc Ưu Hoa Trang ngoài thành..."
[Lạc Ưu Hoa Trang của Noãn Hương Các... đó chính là nơi gián điệp Triệu quốc ẩn náu, sau này bọn chúng còn sẽ mở cửa thành Đại Chu để quân Triệu quốc xâm nhập. Nếu mẫu thân phát hiện ra bọn chúng, nhất định phải cẩn thận!]
[Bọn chúng rất xảo quyệt, không được để chúng có cơ hội chạy trốn! Tốt nhất là dẫn theo nhiều người, như thế mới có thể bắt gọn chúng...]
[Đúng rồi, giờ Tinh Lâm vẫn chưa gặp chuyện, nghĩa là những đứa trẻ bị bắt cóc khác chắc chắn cũng sẽ được cứu...]
[Có lẽ bọn gián điệp và kẻ hãm hại Tinh Lâm là cùng một bọn, có thể cứu các đứa trẻ trước rồi mới đối phó với những kẻ xấu!]
Tạ Minh Châu thầm hiến kế cho trưởng công chúa, thậm chí còn nóng lòng mong mình lớn nhanh hơn để có thể tự tay hạ gục những kẻ xấu xa.
Trưởng công chúa nghe vậy, đôi mắt thoáng hiện ý cười, dường như kế sách Bảo Nhi đưa ra rất khả thi...
...
Bên ngoài thành, tại Lạc Ưu Hoa Trang.
Sau khi ăn uống no say, Phong Hoa và Triệu Dung đang bàn bạc cách châm lửa đốt cháy nơi này.
Biểu tượng của Noãn Hương Các chính là những bông hoa, bọn chúng đã đổ không ít tiền vào Lạc Ưu Hoa Trang.
Nếu xảy ra sự cố, chắc chắn sẽ được xử lý ngay lập tức.
Nhưng vấn đề hiện tại của Phong Hoa và Triệu Dung là làm thế nào để lách qua đám người trong trang trại mà vẫn có thể đốt cháy nơi này đến khi chỉ còn tro tàn.
Phong Hoa kiên quyết muốn dùng lửa không chỉ vì có thể nhanh chóng hủy diệt những đứa trẻ, mà còn vì trước đây hoàng đế Triệu quốc đã bỏ ra ngàn lượng vàng để xây dựng một Noãn Hương Các tương tự nhưng thất bại...
Nếu có thể thiêu rụi hoa trang lớn nhất của Noãn Hương Các là Lạc Ưu Hoa Trang, thì cũng coi như xả được mối hận này.
Nhưng khi bọn chúng chưa kịp hành động thì đã nghe thấy tiếng hô hoán bên ngoài:
"Cháy rồi! Mau dập lửa!"
Phong Hoa vừa định xông ra ngoài xem xét thì bị Triệu Dung ngăn lại:
"Đừng ra ngoài."
Lời vừa dứt, cửa phòng liền bị mở toang, bà chủ trang trại trực tiếp tát Phong Hoa một cái!
Nàng ta hung dữ quát:
"Ta tốt bụng cho các ngươi chỗ ở, giờ trang trại cháy rồi mà các ngươi vẫn ngồi đây được à? Mau theo ta ra dập lửa!"
Ánh mắt của bà chủ nhà quét qua Phong Hoa và Triệu Dung, ép họ phải rời khỏi nhà để đi cứu hỏa.
Triệu Dung liếc nhìn về phía căn phòng bên trong, nhận ra mình quá vội vàng mà quên khóa cửa.
Hắn muốn ra hiệu cho Phong Hoa, nhưng bóng dáng của Phong Hoa đã bị đám đông nuốt chửng...
Bên cạnh Triệu Dung là bà chủ nhà đầy hung hãn, nên hắn cũng không thể rời đi để khóa cửa...
...
Bên ngoài hỗn loạn, căn phòng, dù toàn thân Cố Thừa Ngọc đau đớn, nhưng vẫn gượng dậy và cảnh giác dặn dò các đứa trẻ khác:
"Ta sẽ ra ngoài xem xét. Các ngươi cứ ở yên đây, đừng di chuyển. Ta sẽ đi tìm người đến cứu mọi người."
Vì những vết thương trên cơ thể, Cố Thừa Ngọc đi khập khiễng về phía cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










