Chưa đầy hai ngày sau, Cục Công an huyện Ninh An đứng ra thông báo cho người của tổ chương trình, giải thích sinh vật đêm đó là một con khỉ đầu chó đi lạc vào huyện Ninh An, tình cờ có hàm răng hơi nhô ra. Về phần bộ lông màu đỏ như máu thì do khúc xạ ánh sáng trong môi trường đặc biệt khiến người ta hoa mắt mà thôi.
Hai đương sự cũng xác nhận đúng là như vậy, thế nên vụ án chạm trán quái vật bí ẩn cứ thế khép lại.
Lăng Giang Nguyệt cuối cùng cũng kết thúc chuỗi ngày sinh hoạt tại nhà họ Lăng, cùng tổ chương trình [Câu lạc bộ suy luận Y or N] chốt lịch trình quay tập tiếp theo.
Lần này, địa điểm quay chụp được chọn tại một bản làng của người Di ở Xuyên Tây. Nghe nói xung quanh có hai vịnh hồ, trong đó một nơi nhờ vị trí địa lý đắc địa mà trở thành danh lam thắng cảnh nổi tiếng cả nước.
Cô rất mong đợi chuyến đi này.
Nhưng người nhà họ Lăng lại không mấy tán thành.
Người vừa mới tìm về, họ muốn cô ở nhà để bồi đắp tình cảm, đồng thời hỏi han mọi chuyện về những gì cô trải qua suốt mười năm qua.
Đó là cả mười năm trời, cái tuổi cần sự chở che của gia đình nhất đời người cứ thế trôi qua. Họ hoàn toàn mù mờ trước hàng loạt câu hỏi như cô đi học ra sao, ăn mặc ngủ nghỉ thế nào, có bị ai bắt nạt hay không, và liệu cô có còn nhớ người nhà rồi tìm đường về hay không.
Lúc đón cô từ bệnh viện về, gia đình cũng từng đi điều tra hồ sơ trước đây của cô. Thế nhưng, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng ngắn ngủi: Sống sót sau trận lũ quét ở Đại Lĩnh Câu, mười một tuổi vào viện phúc lợi và bỏ học từ thời cấp hai.
Hồ sơ không ghi chuyện bị bắt cóc, cũng chẳng ai biết tại sao năm xưa cô lại đến Đại Lĩnh Câu. Phải chăng kẻ bắt cóc cô chính là người Đại Lĩnh Câu? Rất có thể, nhưng đám người đó sớm đã chết sạch từ mấy năm trước, giờ chẳng còn chỗ nào để hỏi tội. Mọi người cũng không dám hỏi dò ngọn ngành với cô, sợ làm kích động tâm lý đứa trẻ.
Lăng Giang Duật còn đích thân đến viện phúc lợi kia xem thử. Tường bao thấp lè tè, tường phòng loang lổ vết xước. Lúc anh ta đến, nhân viên công tác đang giúp phân loại quần áo do các nhà hảo tâm quyên góp. Quần áo đủ màu xanh đỏ, cái thì quá rộng, cái lại quá chật, chẳng có lấy một bộ nào vừa vặn.
Bộ dạng âu phục giày da của anh ta hoàn toàn lạc lõng ở nơi này.
Xem xong trở về nhà, Lăng Giang Duật trầm mặc từ rất lâu. Anh ta khó lòng tưởng tượng nổi em gái ruột của mình lại sống qua những ngày tháng như vậy, một cuộc sống hoàn toàn khác biệt so với người nhà họ Lăng. Từ nhỏ, anh ta cùng với Lăng Giang Niệm được nhận nuôi đều theo học trường tinh anh đắt đỏ nhất, ngày ngày xe đưa xe rước, ăn uống toàn đồ thượng hạng, lại thường xuyên ra nước ngoài du lịch. Quần áo họ mua nhét mấy căn phòng cũng chẳng hết, chiếc rẻ nhất cũng đáng giá bảy tám ngàn tệ. Đợi đến lúc trưởng thành có khả năng quản lý tài chính thì độ xa hoa càng tăng thêm. Trong lễ trưởng thành của Lăng Giang Niệm, sợi dây chuyền anh ta tặng đã trị giá hơn ba mươi vạn…
Thế nên, chuyện em gái về nhà mà không gần gũi gia đình là lẽ đương nhiên. Mà chuyện họ muốn bù đắp cho cô cũng là điều hiển nhiên.
Căn phòng hiện tại của Lăng Giang Nguyệt là căn rộng rãi và sáng sủa nhất. Dưới danh nghĩa của cô còn có hai căn biệt thự cùng số tiền tiêu xài không bao giờ hết. Quần áo treo trong phòng thay đồ, mỗi ngày mặc một bộ không trùng lặp thì cũng phải mất cả năm mới thử hết.
Nhưng Lăng Giang Nguyệt không mấy bận tâm, ngoại trừ cái ban công đón nắng.
Sau khi nhận thông báo từ tổ chương trình, cô tiện tay gom hai bộ quần áo, ngay cả vali cũng chẳng thèm mang, khoác balo lên vai chuẩn bị rời đi.
Trang Mân đang ngồi thưởng thức trà sáng ngoài vườn hoa tầng một. Ngồi đối diện bà ấy là một vị phu nhân quyền quý đeo sợi dây chuyền ngọc lục bảo. Viên ngọc lục bảo to bằng con mắt mèo, nằm lơ lửng trên cổ trông cực kỳ chói mắt.
Thấy cô bước xuống, Trang Mân đứng dậy đẩy chiếc vali đã xếp gọn gàng về phía cô, dịu dàng hỏi han: “Con thực sự muốn đi sao? Mẹ còn định dẫn con đi xem khu trang viên dành cho con. Ba con sai người xây một khu vườn lồng chim trong đó, có thể nuôi rất nhiều chim đẹp…”
Hoàn toàn chẳng trúng sở thích của cô chút nào.
Lăng Giang Nguyệt nhìn bà ấy, hỏi lại: “Bà thực sự nghĩ tôi sẽ có hứng thú với việc nuôi một lồng chim ư?”
Trang Mân sững sờ.
Cũng đúng, một đứa trẻ lớn lên trong viện phúc lợi, hẳn sẽ có hứng thú với thịt chim nướng hơn.
Chỉ là chưa từng có ai cự tuyệt lòng tốt của bà ấy thẳng thừng như thế, mà người đó lại còn là đứa con gái ruột mà bà ấy mang lòng áy náy khôn nguôi. Trang Mân lúng túng nhếch khóe môi, bàn tay nắm cần kéo vali đẩy cũng dở mà kéo cũng không xong.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng đỗ xe. Bà ấy như vớ được chiếc cọc cứu sinh để gạt bỏ bầu không khí ngượng ngùng, lập tức quay đầu nhìn ra ngoài.
“Giang Duật, sao giờ này con lại về đây?”
Tương lai Lăng Giang Duật sẽ tiếp quản vị trí Tổng giám đốc của Tập đoàn Tấn Đông, ngày thường anh ta luôn làm việc tại công ty để tích lũy kinh nghiệm, chỉ thỉnh thoảng mới tạt về nhà vào giờ ăn. Gần đây do Lăng Giang Nguyệt vừa mới trở về nên anh ta mới thường xuyên xuất hiện ở đây.
Nhưng giờ mới là mười giờ sáng, lẽ ra lúc này anh ta vẫn đang ở công ty mới phải.
Lăng Giang Duật nhìn thấy Lăng Giang Nguyệt cùng chiếc vali bên cạnh cô, anh ta dừng một nhịp, lời nói thốt ra cũng đâm ra ngập ngừng: “Con về đón Giang Niệm, hôm nay em ấy có buổi diễn thời trang cần đến bên cầu Đông, tài xế của em ấy lại tình cờ xin nghỉ phép.”
Dứt lời, anh ta cũng trầm mặc hệt như Trang Mân, nụ cười trên môi sớm bị sự tự trách san phẳng.
Mang tiếng là anh trai, lịch trình của em gái ruột thì mù tịt không hay biết, nhưng nhu cầu của em gái nuôi thì lại đáp ứng răm rắp.
Trang Mân liếc nhìn đứa con gái ruột đang đeo chiếc balo nhỏ đơn sơ, trong lòng cảm thấy không mấy dễ chịu. Bà ấy đẩy chiếc vali vào tay Lăng Giang Duật, lên tiếng: “Con đưa Giang Nguyệt đến chỗ tổ chương trình hội họp đi, bên chỗ Giang Niệm mẹ sẽ bảo tài xế đưa đi.”
Lăng Giang Duật trầm mặc hai giây rồi gật đầu đồng ý. Anh ta vươn tay đẩy vali nhưng lại bị Lăng Giang Nguyệt cản lại.
“Không cần anh đưa đi.”
“Giang Nguyệt, anh…”
“Một khi anh đã hứa với người khác thì phải giữ lời. Hơn nữa, tôi cũng chẳng muốn ở riêng cùng anh.” Lăng Giang Nguyệt ghim chặt ánh mắt vào mắt anh ta, bỏ lại hai câu dứt khoát rồi đẩy vali rời đi.
Lăng Giang Duật nghẹn họng. Anh ta đuổi theo níu lấy cô để giải thích: “Giang Nguyệt, anh biết dạo này em chuẩn bị đi quay chương trình, nhưng anh lại không rõ là hôm nay, phía tổ chương trình với Trang Tiệp cũng chẳng nói cho anh biết. Còn phía Giang Niệm là do em ấy thực sự ngại tìm người khác nên mới gọi điện cho anh. Chẳng phải anh không để tâm tới em, em là em gái ruột của anh…”
“Tôi đã qua cái tuổi cần anh trai rồi.”
Lăng Giang Nguyệt dùng chiếc vali chắn giữa hai người. Cơ thể gầy gò ốm yếu của cô tựa như ngọn đuốc chỉ cần gió thổi là ngã, thế nhưng những lời buông ra lại sắc lẹm tựa dao nhọn: “Lòng người làm bằng máu bằng thịt, tình cảm cũng cần thời gian duy trì, tôi hiểu điều đó, thế nên tôi không trách anh. Nhưng thú thật từ lúc bước chân về cái nhà này đến giờ, tôi chẳng vui vẻ chút nào, ở chung với anh cũng chẳng vui. Cho nên, anh có thể đừng cố tình phô bày tình cảm anh em thắm thiết trước mặt tôi được không? Đừng lấy sự áy náy của anh làm công cụ để tùy tiện quấy rầy tôi.”
“Còn nữa, lời nói ra một lần thì anh phải nhớ lấy, nếu không sẽ làm người ta vô cùng chướng mắt, cái đạo lý này mà anh cũng không hiểu sao?”
Vừa cất lời, cô vừa ngấm ngầm quan sát anh ta. Chờ nói xong, cô bồi thêm một cú quay lưng cạn tình, hiệu quả đạt được vô cùng mỹ mãn.
Tình cảnh nhà bọn họ lúc này, tình cảm thiên lệch rõ ràng thì còn dễ giải quyết, cùng lắm bị người ngoài đánh giá là nhẫn tâm. Khó xử lý nhất chính là cục diện ai cũng không nỡ buông bỏ, lại cứ muốn nhà cửa êm ấm thuận hòa.
Trang Mân miễn cưỡng gượng cười: “Con bé sống thui thủi một mình suốt mười năm, chúng tôi lại mãi chẳng thể tìm được con bé. Chuyện con bé không gần gũi với gia đình là lẽ thường tình, việc con bé oán trách chúng tôi cũng vô cùng bình thường, thế nhưng…”
“Tại sao con bé oán trách gia đình, lẽ nào bà không hiểu ư? Một đứa con gái nuôi thế chỗ con bé hưởng thụ cả mười năm tháng ngày sung sướng. Bây giờ con bé lại phải sống chung một mái nhà với đứa con gái nuôi vốn được hoan nghênh hơn mình mọi bề, đổi lại là ai mà không sinh lòng oán trách cơ chứ? Các người đã bao giờ tính tới chuyện đưa Giang Niệm ra nước ngoài chưa?”
Trang Mân chìm vào khoảng lặng một chốc, ngón tay khẽ miết dọc theo viền tách cà phê: “Nếu hai đứa trẻ bế nhầm thì đưa đi lại dễ nói. Nhưng Giang Niệm là do chúng tôi nhận nuôi, lại nhọc công bồi dưỡng chừng ấy năm. Giang Nguyệt vừa mới tìm về đã vội vàng tống cổ con bé đi, người ngoài sẽ nhìn nhận thế nào? Lại chẳng phải chó mèo để thích thì nuôi, vả lại bên nhà họ Tống cũng đã đính hôn với Giang Niệm rồi.”
Vị Du phu nhân khẽ lắc đầu, cảm thấy chỉ có thể duy trì cục diện ngượng ngùng này mà thôi. Nhưng đây dẫu sao cũng là chuyện nhà người ta, bà ta không tiện xen vào quá sâu, thế nên chỉ đành chêm lời: “Vậy thì cứ để Giang Nguyệt tiếp xúc nhiều hơn với những đứa trẻ đồng trang lứa. Thằng bé Du Chương vẫn còn nhớ con bé hồi nhỏ đấy, nó vừa mới đi đàm phán làm ăn từ nước ngoài về, thời gian rảnh rỗi nhiều. Hôm nào rảnh tôi sẽ bảo nó qua trò chuyện với Giang Nguyệt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)