Thẩm Duyệt ánh mắt không thể tin nhìn Thẩm Hoa Vinh làm cho hắn nhịn không được nghiêng đầu sang chỗ khác, có chút không dám nhìn thẳng.
Nữ nhân ở bên cạnh, thân thể uốn éo như rắn cuốn vào ở trên người Thẩm Hoa Vinh, làm cho Thẩm Hoa Vinh trong lòng lửa nóng, đã sớm muốn quên điểm áy náy này.
"Tiên sinh..." Tiếng nói của cô gái mềm mại, làm cho trong lòng của Thẩm Hoa Vinh đều muốn mềm đi rồi,
"Người ta lạnh quá, chúng ta nhanh lên đi tìm một chỗ, ấm áp, ấm áp đi."
Cô gái lời nói ngọt ngào, làm cho Thẩm Hoa Vinh nhịn không được nuốt từng ngụm nước miếng.
Kéo cô gái trẻ đẹp hướng đi trở về chỗ ở của hắn.
Thẩm Duyệt gặp Thẩm Hoa Vinh thế nhưng thật sự mặc kệ cô, muốn rời đi, tâm tư lập tức nóng nảy, cô ta tốn chao nhiều công phu để gặp Thẩm Hoa như vậy, gặp rồi hắn lại muốn rời đi, ở đâu chịu?
"Cha, " Thẩm Duyệt vẻ mặt bị thương giữ chặt vạt áo Thẩm Hoa Vinh, trong mắt nước mắt ướt át ở trên khỏe mi bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, vẻ mặt khiến cho người ta không thể không thương tiếc.
Thẩm Duyệt dù sao cũng là con gái của Thẩm Hoa Vinh, trước kia cũng là sủng ái trong lòng bàn tay, hiện tại nhìn thấy con gái đáng thương như vậy, cũng không nhịn được mà động lòng trắc ẩn.
Mỹ nữ kia thấy bộ dáng của Thẩm Duyệt, khinh thường cười một tiếng, theo từ trên cao nhìn xuống Thẩm Duyệt,
"Người quái dị!"
"Ngươi?" Thẩm Duyệt gặp nữ nhân kia cũng dám gọi mình người quái dị, lập tức tức giận đến thiếu chút nữa tức miệng chửi ầm lên.
"Cha?" Thẩm Duyệt có chút làm nũng kéo kéo ống tay áo Thẩm Hoa Vinh, bắt đầu lay động.
Nhưng gương mặt của Thẩm Duyệt sưng như heo, đâu có phối hợp với tiếng kêu đáng yêu kia làm cho người ta cảm thấy một sự cứng nhắc, Thẩm Hoa Vinh chỉ cảm thấy trong nội tâm càng thêm phiền chán.
"Được rồi được rồi" Thẩm Hoa Vinh vội vã cùng mỹ nữ thân mật, có chút bực mình hất tay Thẩm Duyệt ra, không để ý tới vẻ mặt bị thương kia của Thẩm Duyệt
"Đi ta đi cấp ngươi cầm lấy ít đồ ăn."
Đến khu dân cư, Thẩm Hoa Vinh ôm nữ nhân xinh đẹp kia vào, đầu cũng không quay lại đối với Thẩm Duyệt nói:
"Ngươi đứng ở bên ngoài đợi" nói cũng không đợi Thẩm Duyệt trả lời, liền tiến vào khu dân cư.
Thủ vệ ở khu dân cư, lạnh lùng nhìn Thẩm Duyệt giống như là nhìn thấy cái gì đó bẩn thỉu vậy.
Thẩm Duyệt nén giận cắn răng, ẩn nấp ở trong bóng tối Trần Thông âm thầm nhìn chăm chú vào Thẩm Duyệt, sợ Thẩm Duyệt bị ủy khuất.
Trần Hoa Vinh trở về nơi ở, để cho Thẩm Duyệt đợi không sai biệt lắm hai giờ đồng hồ, mới vẻ mặt hồng quang theo từ trong khu dân cư đi ra.
Thẩm Duyệt nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, sao lại không biết Thẩm Hoa Vinh đã làm chuyện tốt gì.
Thẩm Hoa Vinh trong tay lấy ra một cái túi, trong túi có vài túi mì ăn liền và bánh mì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

