"Ô ô..." Thẩm Duyệt lại nhịn đau không được khóc lên,nước mắt rơi như mưa, khiến cho Trần Thông rất thương tiếc.
"Tiểu Duyệt nếu ngươi không ngại, trước hết đi đến chỗ của ta nghỉ ngơi một chút."
Bản thân Thẩm Duyệt cũng không có bất kỳ chỗ nào để đi, hiện giờ nghe đượ lời nói củaTrần Thông, biết rõ chỗ ở của Trần Thông khẳng định chẳng có gì đặc sắc, nhưng không còn cách nào, chỉ có thể gật đầu, trên mặt tràn đầy vẻ cảm kích "Thật sự là cám ơn ngươi, " rồi sau đó lại là một bộ dáng may mắn "Thật may là có ngươi!"
Có những lời này của Thẩm Duyệt, Trần Thông lập tức trong lòng kích động, vỗ vỗ ngực bụng
"Uh, giao cho ta đi, chỉ cần có ta ở đây, ta quyết không để cho người khác bắt nạt các ngươi."
Thẩm Duyệt cúi đầu cười một tiếng, giống như là có chút thẹn thùng, trong mắt trong trẻo lại tràn đầy những tia lạnh lùng.
Thẩm Duyệt cúi người muốn đỡ Dương Mai ở trên mặt đất, Trần Thông nhìn thấy nhanh chóng muốn giúp đỡ.
Trần Thông không phải là dị năng giả, thể lực bình thường, Dương Mai triệt để ngất trên mặt đất, sức nặng cực kỳ lớn, Trần Thông vừa mệt vừa đói, thời điểm đem Dương Mai dựa vào trên người mình, thiếu chút nữa không có đứng vững.
Thẩm Duyệt thấy vậy trong mắt tràn đầy khinh bỉ, trong miệng lại khéo hiểu lòng người nói:
"Mẹ ta rất nặng, hay là giao cho ta đi"
"Không cần" Trần Thông vội vàng lớn tiếng nói, mặc dù rất nặng, nhưng hắn là nam nhân, ở trước mặt là Thẩm Duyệt tình nhân trong mộng sao có thể không có tiền đồ như vậy?
Vì vậy Trần Thông đỡ Dương Mai, lảo đảo đi, còn Thẩm Duyệt ở một bên vẻ mặt lo lắng đi theo, lại là không có ý định tiến lên hỗ trợ. Trần Thông mang theo Thẩm Duyệtđi tới một cái một lối đi nhỏ. Xung quanh lối đi ẩm ướt giống như là muốn tích nước vậy, trên mặt đất tràn đầy rác rưởi dơ dáy bẩn thỉu, thậm chí còn có phân và nước tiểu của người mùi thúi, đem Thẩm Duyệt hun đến thiếu chút nữa ngất đi.
Con đường nhỏ hai bên có một vài lều nhỏ, từ bên trong lộ ra một vài tia sáng, Thẩm Duyệt nhìn thấy bên trong đầy ấp người, phần lớn là thanh niên thô lỗ, còn có một vài đứa trẻ con mở to một đôi mắt đen to tròn, thoạt nhìn ngơ ngác.
Thẩm Duyệt trong nội tâm tràn đầy ghét, nhưng lại không thể không nhẫn nại.
Trần Thông cũng cảm giác có chút thẹn thùng, nhìn xem Thẩm Duyệt đang cúi đầu an ủi
"Tiểu Duyệt thật sự là rất xin lỗi, ngươi trước nhẫn nại một tý, lập tức tới ngay."
Thẩm Duyệt nặn ra một tia cười, bộ dáng nhu nhược đáng thương, làm cho Trần Thông trong nội tâm càng thêm đau lòng, chỉ cảm giác mình không có đúng.
Thẩm Duyệt nhưng trong lòng thì nghĩ tới, cô nhất định phải cùng người cha Thẩm Hoa Vinh của cô gặp một lần, tiện nhân Vân Khởi, có thể đem mẹ con các cô đuổi tận giết tuyệt, nhưng Thẩm Hoa Vinh cũng là ba của cô ta, cô cũng không tin, Vân Khởi còn có thể đem Thẩm Hoa Vinh đuổi tận giết tuyệt?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


