"Thằng ranh con, ngươi dám cướp đoạt khách hàng của ta, thực là muốn chết " một người đàn ông cao gầy trong tay xách một bé trai gầy yếu, bàn tay không chút lưu tình đánh vào mặt đứa bé
"Bốp!"
"A a a …" bé trai phát ra tiếng kêu lớn, đau đớn cúi thấp đầu nhịn xuống, thân thể bé trai nhỏ gầy đong đưa ở giữa không trung, giống như là chiếc lá nhỏ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi bay đi.
Bên cạnh, người đi đường nhìn thấy hoặc là đứng ở cửa lềulàm như đối với tình huống như thế nhìn quen lắm rồi, vẫn là việc không có liên quan, không có chút ý tứ nào muốn tiến lên giúp.
"Ngươi mau buông Tiểu Văn ra."
"Anh Đồng Hạo" Tiểu Văn vốn tưởng rằng hôm nay lạibị đánh một hồi, lại không nghĩ tới thế nhưng thấy được chị Vân Khởi, chú Cao Lôi, còn có anh Đồng Hạo, nhịn xuống nước mắt rơi xuống, ánh mắt lại có chua xót.
"Tiểu tử, ngươi là ai, dám quản chuyện của lão tử ta?" Nam nhân nhìn thấy Đồng Hạo chỉ cao tới eo hắn, khinh thường nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)