Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế Trọng Sinh: Chồng Trữ Súng, Vợ Trữ Lương Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Nhìn mảnh đất rộng bằng hai sân bóng rổ, Đinh Mộ chưa từng trồng trọt bao giờ, nhưng cô có thể mua sách và tải video hướng dẫn trên mạng về học.

Cô định mua hạt giống về trồng thử. Trong không gian có linh tuyền, nếu trồng được lương thực thì không cần lo vấn đề cái ăn nữa.

Văn phòng nằm ở tầng chín. Ngay khi cửa thang máy vừa mở ra, một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ ùa về trong lòng Đinh Mộ. Đã năm năm rồi.

Cô tìm đến bàn làm việc của mình. Trên mặt bàn đơn giản là chiếc cốc in hình hoạt hình, vài viên kẹo, một chậu cây thủy canh xanh mướt, cùng mấy giá hồ sơ, ống cắm bút và văn phòng phẩm... tất cả vẫn nằm đó.

Nơi Đinh Mộ công tác là bộ phận tiếp nhận khiếu nại. Thời đại khoa học kỹ thuật phát triển, số người trực tiếp đến tìm kiếm sự giúp đỡ ngày càng ít đi. Văn phòng chỉ có sáu người, gồm bốn phụ nữ và hai người đàn ông là Hoàng Thế Minh và Tiết Bằng, đảm nhận việc thu thập và phân tích thông tin.

Ở đâu có phụ nữ, ở đó ắt có chuyện thị phi. Đinh Mộ vốn không phải người thích buôn chuyện, nên đối với những đồng nghiệp thường xuyên rảnh rỗi tụ tập tán gẫu, cô chỉ đáp lại vài câu xã giao cho có lệ.

"Đinh Mộ, bọn tôi mới phát hiện một nhà hàng mới mở, định thứ Sáu tan làm sẽ đến đó ăn thử."

Giọng nói của một người phụ nữ vang lên từ phía bên cạnh. Đó là Trần Quý Phương, nhân viên phòng tiếp khách đang chờ ngày nghỉ hưu, mọi người trong văn phòng thường gọi bà ta là chị Trần.

Đinh Mộ mới vào đơn vị được ba năm. Vì cô còn trẻ, trình độ lại không quá cao nên những người thâm niên trong văn phòng thường ngấm ngầm hoặc công khai bài xích cô. Đặc biệt là chị Trần này, lối hành xử rất hách dịch, lại còn có sở thích nói xấu sau lưng người khác.

"Thôi, mọi người cứ đi đi, thứ Sáu tôi phải đón con tan học rồi." Đinh Mộ nhàn nhạt từ chối. Những người này chỉ ngồi chờ đến lúc hưu trí, cô thực sự không thể hòa nhập vào những chủ đề của bọn họ.

Chị Trần liếc xéo cô một cái, giọng nói mang theo vẻ khinh miệt: "Chồng cô lại đi công tác chưa về sao? Phụ nữ một thân một mình vừa đi làm vừa chăm hai đứa nhỏ, lại chẳng có ông bà nội đỡ đần, thật đúng là vất vả cho cô quá."

Đối mặt với lời mỉa mai bóng gió của chị Trần, vẻ mặt cô vẫn bình thản như không: "Quen là được rồi."

"Đàn ông ấy mà! Sau khi kết hôn là rất thích tìm cớ đi công tác, cô phải cẩn thận đấy, đàn ông mà đã vụng trộm là dễ nghiện lắm."

Chị Trần nhìn Đinh Mộ thường ngày ăn mặc giản dị nhưng thanh lịch, bà ta dùng giọng điệu của một người đi trước để giáo huấn, lẩm bẩm thêm vài câu rồi mới quay về chỗ ngồi uống trà, xem video.

Chín giờ ba mươi phút, Đinh Mộ quyết định bán sạch toàn bộ cổ phiếu. Có mã lãi, mã lỗ nhưng nhìn chung không đáng kể, cô cũng rút hết các quỹ đầu tư định kỳ về tài khoản.

Sau đó, cô liên lạc với người môi giới nhà đất quen thuộc từng giúp mình thuê nhà trước đây, rao bán căn hộ còn lại trong khu vực gần trường học. Đinh Mộ nóng lòng muốn đẩy đi càng sớm càng tốt, cô yêu cầu thanh toán một lần và chấp nhận mức giá thấp hơn mười phần trăm so với mặt bằng chung trong khu vực. Người môi giới cảm thấy khó tin, phải xác nhận lại với cô thêm mấy lần nữa mới dám tin là thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc