“Hiện giờ chúng ta thông qua radio và vệ tinh đại khái có thể xác định nơi nhân loại đang cư trú, cũng chính là vài căn cứ Hy Vọng do chính phủ cùng quân đội quản lý chủ trì.” Thẩm Duệ nói, không tính nước ngoài, hai con chim bồ câu kia không có khả năng bay vượt qua Thái Bình Dương. Bởi vậy, từ nội dung hai con chim đã nói, nơi bọn quái vật cư trú chính là một trong mấy cái căn cứ Hy Vọng.
“Nếu như là căn cứ Hy Vọng, vậy có liên quan gì tới Ngô Chính cha của Ngô Thiên Hà không?” Chu Vũ nghiêm nghị hỏi.
Thẩm Duệ nhìn Lưu Khiết, Lưu Khiết sửng sốt, đột nhiên trong lòng có chút dự cảm không tốt lắm.
“Lưu Khiết, có thể … nói chuyện với Ngô Thiên Hà một chút hay không?” Thẩm Duệ châm chước câu nói.
Lưu Khiết vừa nghe, đầu tiên là ngẩn ra, lập tức rũ mắt, còn Chu Vũ cùng Từ Trường Thiên hai người liếc nhau, đều ăn ý dời đầu đi chỗ khác, ý Thẩm đại nhân là muốn Lưu Khiết giả vờ thân cận với Ngô Thiên Hà, sau đó lấy tin tức từ hắn?
Cái này có chút không quá đứng đắn đi.
Thứ nhất, Lưu Khiết là thẳng nam, đối với Ngô Thiên Hà hẳn là không có bất luận tình cảm gì, muốn hắn giả vờ thân cận với Ngô Thiên Hà? Đây không phải là lừa gạt tình cảm Ngô Thiên Hà sao? Cái này có chút tra a.
Lại nói, Thẩm đại nhân rõ ràng là muốn lưu Ngô Thiên Hà lại làm áp chế, bởi vậy không nghĩ dùng thủ đoạn quá kích, nhưng nếu dùng loại phương pháp này, còn không bằng trực tiếp thẩm vấn!
Nhưng bọn họ không lên tiếng phản đối, nếu Thẩm đại nhân nói ra đề nghị này, nhất định có lý do của hắn, quan trọng hơn, bọn họ hiểu Lưu Khiết. Nếu Lưu Khiết là người như vậy, lúc trước sẽ không bị cha của Ngô Thiên Hà làm cho không còn đường để đi.
“Vì sao?” Thẩm Duệ chậm rãi hỏi.
“Tôi không thể cho hắn thứ hắn muốn, tôi không muốn lừa dối hắn. Tôi đã thiếu hắn một cái mạng.” Lưu Khiết bình tĩnh trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



