"Phía trước là đến rồi."
Kỳ Độ khẽ thì thầm với vỏ trứng vừa mới ngủ thiếp đi.
Anh đi về phía chiếc xe việt dã đỗ bên ngoài Vọng Châu.
Mở cửa xe, cuộn áo khoác của mình lại, trải lên ghế phụ.
Cẩn thận đặt quả trứng to bằng nửa quả bóng đá vào vị trí an toàn rồi lái xe rời khỏi Vọng Châu.
Trời đã tối, Kỳ Độ không định đi quá xa.
"Phía trước có một căn nhà dân nhỏ, tối nay chúng ta qua đêm ở đó."
"... Ù ù..."
Vỏ trứng cuộn tròn trong áo khoác nửa tỉnh nửa mê, tiếng kêu mềm mại.
Kỳ Độ đỗ xe bên ngoài căn nhà dân nhỏ.
Căn nhà thấp cũ nát, lớp sơn tường trắng bên ngoài đã bắt đầu bong tróc lả tả.
Kỳ Độ lấy đồ dùng qua đêm từ cốp sau, ôm quả trứng trắng như sứ đi vào trong nhà.
"Gào gào gào..."
Vài con zombie lang thang bên ngoài nhà, nghe thấy tiếng động vội xông về phía Kỳ Độ.
Vài cây kim nước nhanh chóng bay ra, đâm vào đầu những con zombie đó, sau đó chúng nổ tung và ngã xuống đất.
"Đừng sợ."
Nhìn quả trứng rụt vào lòng mình, giọng Kỳ Độ trở nên dịu dàng.
Trên gương mặt vốn lạnh lùng lộ ra vẻ dịu dàng mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.
Dưới bầu trời đêm buông xuống, một vùng cực quang màu xanh tím rộng lớn hiện ra.
Kỳ Độ nhóm một đống lửa.
Anh ngồi bên đống lửa, quan sát những hoa văn trên vỏ trứng.
"Ù ù..."
Vỏ trứng xoay một vòng, trông có vẻ kiêu hãnh, khoe những hoa văn cổ xưa bí ẩn trên vỏ của mình.
"Nhóc là trứng gì?"
Kỳ Độ nhìn những đường nét hoa văn giống như đám mây trên vỏ trứng, đưa tay nhẹ nhàng sờ lên.
Vỏ trứng mịn màng sạch sẽ như sứ trắng, mang theo hơi ấm.
"Ù ù..."
Dường như nó cũng không biết mình là gì, rúc vào trong chiếc áo khoác Kỳ Độ cuộn lại, lắc lư, trông có vẻ hơi buồn bã.
Từ khi nó có ý thức, nó đã luôn cô đơn, không có sinh vật nào biết nó là gì, cũng không có ai cho nó ăn tinh hạch.
"Ù ù..."
"Không sao, đừng buồn, không biết cũng không sao."
"Ù ù! Ù ù ù..."
Trong nháy mắt, chiếc áo khoác lót dưới vỏ trứng đã ướt sũng.
Kỳ Độ nhìn quả trứng tủi thân và buồn bã, đột nhiên có chút luống cuống tay chân.
Anh không ngờ nhóc con này còn biết khóc.
"Đừng sợ."
Anh đặt tay lên vỏ trứng, động tác và giọng điệu đều có chút cứng ngắc.
"Không sao đâu, sau này sẽ biết thôi."
Kỳ Độ tìm ra vài viên tinh hạch động thực vật tiến hóa từ trong túi.
"Cho nhóc ăn, đừng khóc nữa."
"Ù ù..."
Vỏ trứng lắc lư, tinh hạch từ lòng bàn tay Kỳ Độ lơ lửng lên, từ từ chìm vào trong quả trứng.
Thấy nó ăn no không khóc nữa, Kỳ Độ tìm một chiếc chăn mỏng khác, thay chiếc áo khoác ướt dưới vỏ trứng của nó.
"Tôi đưa nhóc về thành Thự Quang, sau này cho nhóc rất nhiều tinh hạch để ăn."
"Ù ù!"
Nghe có tinh hạch ăn, trên vỏ trứng trắng như sứ vui vẻ tỏa ra ánh sáng xanh lam.
Nó lơ lửng lên, lao vào lòng Kỳ Độ.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng, Kỳ Độ ngẩn người một lúc, nhẹ nhàng xoa vỏ trứng của nó.
Ngọn lửa đỏ rực trong đống lửa cháy bùng, thỉnh thoảng có vài tia lửa kêu "lách tách" bắn ra.
...
Quả trứng ngủ say sưa ấm áp, khi tỉnh lại thì phát hiện mình đã ở trên xe.
Nó lơ lửng lên, bám vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài.
Bên ngoài có không ít zombie, từng con một xông vào xe nhưng đều bị dị năng của Kỳ Độ giải quyết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

