Vì hiện giờ anh rất chắc chắn, đây chính là vỏ trứng nhỏ Chức Chức của anh.
Dù sao thì chỉ có Chức Chức của anh mới hay khóc như vậy.
Kỳ Độ duỗi tay lau đi nước mắt trên mặt Vân Chức, qua lớp chăn, anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, an ủi cô.
"Không... đuôi..."
Cái đuôi xinh đẹp của cô mất rồi.
Vành tai Kỳ Độ đỏ ửng, anh duỗi tay lấy chăn đắp lên đôi chân đang lộ ra ngoài của Vân Chức.
Vân Chức nằm sấp trong lòng Kỳ Độ, bồn chồn cựa quậy.
Áo ngủ vốn đang mặc trên người Kỳ Độ, không biết từ lúc nào đã bị xộc xệch.
Làn da chạm vào nhau, cảm giác mềm mại tinh tế, còn mịn hơn cả chăn lụa bên dưới, như thể chạm vào một đám mây.
Kỳ Độ không biết dỗ dành người khác, cũng chưa từng dỗ dành ai bao giờ.
Giọng điệu, hành động cứng nhắc, chỉ vụng về lặp lại hai chữ "đừng khóc".
Vân Chức nằm sấp trong lòng Kỳ Độ khóc rất lâu, dường như mệt mỏi vì khóc, cô mới dần dần yên lặng lại.
Kỳ Độ nhìn chiếc dây chuyền linh lan trên cổ Vân Chức.
Anh chỉ liếc qua rồi đỏ ửng vành tai, chuyển ánh mắt đi.
Vân Chức từng nói, cô có thể hoàn toàn phá kén nhanh như vậy là nhờ chiếc dây chuyền.
Có lẽ Vân Chức luôn đeo nó, thời gian dài bị ảnh hưởng bởi nó nên mới có thể hóa thành hình dạng con người này.
Kỳ Độ loáng thoáng biết, chiếc dây chuyền ngọc thạch này rất đặc biệt.
Nhưng cụ thể là gì, anh cũng không rõ lắm, có lẽ hôm nào đó phải đích thân đi hỏi chú nhỏ của anh mới được.
Giọng nói Vân Chức mềm mại, khi nhìn Kỳ Độ, trong đôi mắt ướt át của cô hoàn toàn là bóng hình anh.
Kỳ Độ khẽ ho một tiếng, che giấu sự lúng túng của mình.
"Chức Chức, tôi thấy em đừng lo lắng, thử từ từ xem sao, biết đâu lại có thể biến về."
Vân Chức vùng vẫy thoát ra khỏi lòng Kỳ Độ, cô ngồi trên giường, như thể đang suy nghĩ làm sao để biến về.
Cảm giác ấm áp mềm mại trong lòng biến mất, Kỳ Độ cảm thấy trống rỗng đôi chút.
Vân Chức nghe lời Kỳ Độ, ngoan ngoãn làm theo, toàn thân cố gắng.
Chỉ là cố gắng mãi, lại chỉ mọc ra một đống "cỏ".
Vân Chức nhìn Kỳ Độ, cô bóp bóp cành lá dây leo quấn quanh người mình.
Kỳ Độ đón lấy "cỏ" trong lòng bàn tay cô, nhận ra đây chính là cành lá dây leo của Long Huyết Đằng đã bảo vệ Vân Chức khi anh nhìn thấy cô lần đầu.
Vân Chức bĩu môi, nhắm mắt lại.
Cành lá trên người cô, bắt đầu từ từ phát ra ánh sáng xanh lam nhạt u tối.
Dây leo biến mất, cặp sừng rồng màu xanh lam nhạt xuất hiện trên đỉnh đầu Vân Chức.
Lại là một trận ánh sáng chói mắt.
Trong nháy mắt Kỳ Độ chớp mắt.
Vân Chức lại biến về hình dáng tiểu long nửa người, nửa đuôi.
Vân Chức bò ra từ dưới lớp chăn lụa mềm mại.
"Chức Chức, tôi thấy em thật thông minh."
Kỳ Độ vớt Vân Chức đã biến về lại vào lòng bàn tay.
Vân Chức phấn khích lăn lộn trong lòng bàn tay Kỳ Độ.
"Độ, Độ..."
Vẻ làm nũng của cô đáng yêu cực kỳ.
Kỳ Độ cảm thấy tốc độ tim mình đập dường như hơi nhanh.
"Khụ, khụ..."
Anh quay đầu đi, che giấu tình trạng không bình thường của mình.
"Sau này khi ra ngoài, Chức Chức phải biến thành hình dáng người vừa rồi."
Vân Chức mơ màng nhìn Kỳ Độ, cô suy nghĩ một lúc rồi lại "bộp" một tiếng, biến thành dáng thiếu nữ.
Kỳ Độ trực tiếp đỏ bừng từ vành tai đến cổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
