Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này, có một chàng trai trẻ từ siêu thị lao ra, chạy thẳng về phía chiếc xe nhà di động của Mạnh Thời Vãn. Mạnh Thời Vãn nhận ra cậu ta, đó chính là chàng trai vừa mới giúp cô bơm nước vào bồn chứa. Cậu ta chạy đến bên cạnh xe, điên cuồng đập cửa, trong mắt ánh lên niềm hy vọng. Cậu ta cho rằng Mạnh Thời Vãn sẽ mở cửa xe, rằng mình có thể được cứu.
Đáng tiếc cậu ta đã lầm.
Mạnh Thời Vãn đứng bên trong, qua ô cửa sổ nhỏ trên cửa xe, mặt không biểu cảm nhìn cậu ta. Nhìn cậu ta hoảng sợ, nhìn zombie đuổi theo sau lưng, nhìn lưng cậu ta bị zombie khoét ra một lỗ thủng.
Trước khi chết, gương mặt chàng trai trẻ tràn đầy vẻ khó tin.
Cậu ta không hiểu nổi, tại sao người phụ nữ này lại có thể trơ mắt nhìn mình chết, thấy chết mà không cứu.
Mạnh Thời Vãn hừ lạnh một tiếng. Trong tận thế, đạo đức và lương thiện sẽ chỉ khiến người ta chết nhanh hơn.
Cô chỉ muốn sống sót.
Mạnh Thời Vãn nghe thấy mà bực bội, cô cầm lấy cây xẻng công binh đa năng dựng bên cạnh cầu thang, mở cửa sổ trên cửa xe ra.
Cô vung xẻng ra ngoài, “phập phập” hai tiếng, đầu của hai con zombie đã bị bổ đôi.
Đầu nó lăn lóc ra xa, Mạnh Thời Vãn chuẩn bị thu xẻng lại, định vào phòng vệ sinh rửa sạch vết máu thì trong đầu bỗng vang lên một giọng nói máy móc không phân biệt được nam nữ.
"Leng keng, hệ thống xe nhà di động đã được kích hoạt, tiêu diệt một con zombie, nhận được phần thưởng cho người mới, xe nhà di động miễn nhiễm vĩnh viễn với mọi tổn thương."
"Nhiệm vụ: Nộp một viên tinh hạch, có thể mở rộng một mét khối không gian."
Mạnh Thời Vãn trợn tròn mắt, kinh ngạc đến nỗi quên cả thu tay đang chìa ra ngoài vào.
Tình huống gì đây? Hệ thống xe nhà di động? Xe nhà di động miễn nhiễm vĩnh viễn với mọi tổn thương? Nộp tinh hạch có thể mở rộng không gian? Ngầu vậy sao?
Khó trách đời trước, Mạnh Thanh Nguyệt và cả nhà bọn họ lái chiếc xe nhà di động của cô lại sống ung dung đến thế. Thì ra là sống những ngày tốt đẹp thế này.
Trước đây cô còn từng thắc mắc, chiếc xe nhà di động do mình thiết kế sao lại bền đến vậy? Lái ba năm rồi mà vẫn như mới.
Thì ra là thế.
Trước mặt cô xuất hiện một hình chiếu ba chiều về cấu trúc bên trong của xe nhà. Trên đó hiển thị rất nhiều vị trí có thể mở rộng không gian.
Tủ quần áo, tủ bếp, tủ lạnh, bồn nước chứa nước tinh khiết, bồn chứ nước sinh hoạt, bồn chứa nước thải sinh hoạt, bồn chứa nước thải vệ sinh, thùng dầu diesel, thùng xăng…
Chiếc xe nhà di động này chạy bằng dầu diesel, nhưng bên trong lại trang bị khá nhiều thiết bị điện, vì sợ không đủ điện nên dưới gầm xe còn lắp thêm một máy phát điện. Máy phát điện chủ yếu dùng xăng, cho nên xe cũng trang bị thêm một thùng xăng để cung cấp cho máy phát điện sử dụng.
“Trời ơi…”
Mạnh Thời Vãn xem mà choáng váng, bên trong xe nhà di động này, miễn là không gian chứa đồ thì đều có thể mở rộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)