Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mạnh Thời Vãn dọn các sọt trên xe nâng vào hành lang xe nhà di động, đóng cửa lại tiếp tục nhét đồ vào tủ lạnh.
“Nếu mình có dị năng không gian thì tốt rồi, có thể trực tiếp thu vào không gian, không cần phiền phức như vậy dọn vào trong xe nhà di động, mở tủ lạnh ra mới có thể bỏ vào không gian.”
Cô chỉ thoáng cảm thán một chút. So với kiếp trước, hiện tại cô đã may mắn hơn rất nhiều. Đợi cô lấp đầy không gian, số đồ ăn này đủ cho cô ăn mấy năm, không bao giờ phải lo sợ đói chết bất cứ lúc nào.
Toàn bộ đồ ăn chín được nhét vào, lấp đầy một mét khối. Tiếp theo là đồ ngọt, hộp bánh kem chiếm khá nhiều diện tích, Mạnh Thời Vãn vứt hộp đi, chỉ cho bánh kem vào tủ lạnh.
Sau đó dùng ý niệm khống chế, sắp xếp chúng gọn gàng trong không gian, đảm bảo bánh kem vẫn còn nguyên vẹn.
Vào những khe hở giữa các chiếc bánh kem, cô lại nhét thêm bánh quy nhỏ, kẹo, tận dụng tối đa từng tấc không gian.
Sau khi nhét đầy một mét khối nữa, vẫn còn thừa một ít bánh quy và kẹo. Mạnh Thời Vãn đặt chúng ở cạnh cầu thang, để sau này ăn dần.
Cô gọi ra sơ đồ ba chiều của xe nhà di động, vừa rồi ở siêu thị cô đã tìm được một viên tinh hạch, dùng để nâng cấp không gian lên tầng hai. Cô lại có thêm một mét khối không gian nữa.
Tiếp theo là quá trình không ngừng qua lại giữa siêu thị và xe nhà di động. Chuyển, chuyển, chuyển. Tích trữ, tích trữ, tích trữ.
Đạp Tuyết đi theo cô, tuy không giúp được gì nhưng ít nhất cũng có người bầu bạn.
Những người sống sót trong siêu thị phát hiện cô đi lại tự do trong siêu thị, xác thực không có nguy hiểm gì, cũng không thấy zombie lảng vảng nữa, liền lục tục chạy ra tìm đồ ăn. Bọn họ vừa ăn, vừa lượn lờ xung quanh Mạnh Thời Vãn, nhưng không ai dám lại gần. Ai cũng sợ Mạnh Thời Vãn sẽ dùng một xẻng bổ nát đầu mình.
“Cô ấy đã dọn dẹp mấy tiếng rồi, sao vẫn chưa xong vậy? Xe nhà di động chứa được nhiều thế cơ à?”
“Cô ấy đã càn quét sạch khu đồ ăn chín, khu đồ ngọt, khu lương thực, khu gia vị, khu thực phẩm tươi sống, khu thủy sản rồi. Tôi đoán trong chiếc xe đó đã chất đầy đến mức không còn chỗ đặt chân nữa đâu.”
“Cô ấy tích trữ nhiều đồ ăn như vậy để làm gì, để hỏng hết à? Hay là định chở đi?”
“Tôi vừa lên mạng xem, zombie bùng phát trên cả nước, nơi nào cũng nguy hiểm. Người phụ nữ tàn nhẫn này giúp chúng ta dọn dẹp sạch sẽ zombie trong siêu thị, chúng ta cứ bảo vệ tốt cửa ra vào, trốn ở đây cũng tương đối an toàn.”
Thi thể của gã đàn ông từng có ý đồ với Mạnh Thời Vãn vẫn còn nằm ở bên ngoài. Hơn nữa, bọn họ cũng hiểu rõ tình hình bên ngoài, dù có xe để lái đi cũng chưa chắc đã an toàn.
Trong suốt quá trình Mạnh Thời Vãn dọn dẹp, không ai dám đến gây sự với cô. Dù sao thì chiếc xe nhà di động của cô có lớn đến mấy cũng không thể dọn sạch cả siêu thị được.
Khi Mạnh Thời Vãn làm xong mọi việc, trời cũng đã rạng sáng. Nhìn chiếc xe RV chứa đầy vật tư, nội tâm cô có được sự yên ổn và thỏa mãn hiếm có.
Tầng hai mở rộng thêm một mét khối không gian, bên trong chứa đầy gạo, ước chừng khoảng 800kg.
Mỗi ngày ăn nửa ký thì cũng có thể ăn được 1600 ngày, tức là hơn bốn năm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






