Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế: Người Ta Đi Chém Tang Thi, Tôi Ở Xe Nhà Khoe Món Ngon Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Sáu viên tinh hạch còn lại, cô dùng hai viên để mở rộng bồn chứa nước sạch, bốn viên còn lại toàn bộ dùng để mở rộng không gian tủ lạnh. Một mét khối có thể chứa được một tấn nước, hai mét khối là hai tấn, đủ cho cô uống trong một thời gian rất dài. Bốn mét khối không gian tủ lạnh có thể giúp cô tích trữ được rất, rất nhiều đồ ăn.

Mạnh Thời Vãn vui vẻ ngâm nga một giai điệu, đi đến ghế lái khởi động xe, mục tiêu tiếp theo là một hiệu thuốc. Hiệu thuốc lần trước đã bị cô mua gần sạch, lần này phải đổi sang nơi khác.

Lúc này, cửa hiệu thuốc vẫn đang mở rộng, bên trong gần như không có một bóng người. Khi đại dịch zombie bùng nổ, phản ứng đầu tiên của rất nhiều người là chạy ra ngoài. Sau đó, khi phát hiện bên ngoài còn nguy hiểm hơn, những người phản ứng nhanh lại chạy ngược vào các cửa tiệm và đóng chặt cửa lại, may ra còn có một con đường sống.

Mạnh Thời Vãn đỗ xe ngay trước cửa hiệu thuốc, áp sát cửa hông của xe vào cửa chính, bịt kín lối ra vào. Cô không vội xuống xe, mà cầm chiếc xẻng công binh đi đến bên cửa hông, ghé vào cửa sổ và gõ lên thành xe, tạo ra những tiếng động vang dội.

Cô làm vậy để xác định xem bên trong hiệu thuốc có zombie hay không.

Cô gõ vài tiếng, bên trong hiệu thuốc không có động tĩnh gì, ngược lại còn thu hút đám zombie ở các cửa hàng gần đó kéo đến. Chúng lượn lờ qua lại bên cạnh chiếc xe nhà di động. Đáng tiếc, chiếc xe đã áp chặt vào cửa hiệu thuốc, tạo thành một không gian kín, đám zombie bên ngoài không thể nào vào được, tức giận đến mức gầm gừ liên tục.

Mạnh Thời Vãn cầm xẻng công binh, mở cửa hông xe ra, vẫn không lơ là cảnh giác, thong thả bước vào hiệu thuốc. Cô quan sát toàn bộ cửa hàng một lượt, sau khi xác định không có zombie mới yên tâm.

“Bảo bối, sao em lại đáng yêu thế này chứ?”

Đạp Tuyết là một chú mèo bò sữa lông dài, béo ú, giống như cảnh sát trưởng Mèo Đen, đôi mắt tròn xoe siêu dễ thương. Nó chớp chớp mắt, cọ vào cánh tay Mạnh Thời Vãn một cái, rồi lại tiếp tục chơi với hộp giấy của mình.

Mạnh Thời Vãn gỡ xong hộp, xách theo hai túi thuốc lớn, đi về phía xe nhà di động.

“Đạp Tuyết, về thôi, thế giới bên ngoài nguy hiểm lắm, em nhất định phải đi sát theo chị đấy nhé.”

Đạp Tuyết nghiêng đầu, dường như đã hiểu lời cô nói, lon ton chạy theo Mạnh Thời Vãn, nhảy tót lên xe.

Mạnh Thời Vãn nhét thuốc vào trong không gian, chỉ chiếm chưa đến một nửa diện tích. Thể tích một mét khối không hề nhỏ, nếu nhét đầy có thể chứa được không ít đồ. Cô phải đi đi lại lại khuân vác vài chuyến mới lấp đầy được không gian một mét khối và cả diện tích vốn có của tủ. Trong ngăn tủ, cô để lại băng gạc, nước sát trùng dung tích lớn, cồn thuốc, thuốc dán và các vật dụng linh tinh khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc