Tiếp đó, cô lại tìm một chiếc áo mưa dùng một lần mặc vào người, bao bọc bản thân kín mít rồi mới xuống xe.
Mấy thứ này đều là do cô chuẩn bị từ hôm qua. Chiếc xe nhà di động này cũng là hôm qua mới xuất xưởng và được cô lái về. Cô chỉ kịp mua một ít đệm sô pha, đồ dùng trên giường, nồi niêu xoong chảo, và mấy thứ lặt vặt như túi rác.
Tối qua cô ngủ lại trên xe một đêm, sáng nay vừa tỉnh dậy thì đã trọng sinh trở về.
Không phải cô ghê tởm vết máu, sống ở mạt thế ba năm, cô sớm đã quen với chuyện này. Cô chỉ là không muốn làm bẩn chiếc xe nhà di động thơm tho của mình.
Bước đi trên mặt đất đầy máu, cô giơ xẻng công binh lên, giống như đang bổ dưa hấu, chém đôi những cái đầu zombie còn tương đối nguyên vẹn. Có những con zombie chỉ bị nghiền nát thân mình, đầu vẫn còn ngọ nguậy trên mặt đất, Mạnh Thời Vãn liền bước tới bổ làm đôi, thấy bên trong không có tinh hạch thì lại tiếp tục đi tìm mục tiêu khác.
Những người đang trốn trên lầu vốn đã bị cảnh tượng tàn khốc này làm cho da đầu tê dại, bây giờ lại nhìn thấy động tác bổ đầu zombie của Mạnh Thời Vãn, da đầu họ càng tê rần hơn.
“Kia rõ ràng là một cô gái, sao hành động lại có thể tàn bạo như vậy chứ.”
“Cô gái này cũng quá ngầu đi, động tác chém đầu zombie quả thực đẹp chết người.”
“Rốt cuộc cô ấy làm thế nào được vậy? Trong lúc tất cả mọi người đều đang hoảng loạn mất hết lý trí, cô ấy lại có thể bình tĩnh chém giết zombie.”
Mạnh Thời Vãn vẫn nghiêm túc tìm kiếm tinh hạch trên quảng trường. Thỉnh thoảng có con zombie nào chưa chết hẳn xông tới, cô liền vung mạnh xẻng công binh xuống, đập thẳng vào đầu nó tạo thành một cái hố sâu.
Động tác giết zombie đã sớm trở thành kỹ năng thuần thục, khắc sâu vào trong tâm trí cô.
Thực ra, đối phó với vài con zombie đơn lẻ cũng không quá đáng sợ, chúng nó hành động chậm chạp, chạy cũng không thực sự nhanh. Chỉ là chúng không biết đau đớn, sức chiến đấu ngoan cường, và chỉ cần con người bị chúng cào một vết nhỏ thôi là sẽ bị lây nhiễm, chính điều đó mới khiến chúng trở nên đáng sợ.
Chỉ cần có thể chất tốt, hiểu biết kỹ năng chiến đấu, phản ứng nhanh nhạy, và nắm vững kỹ xảo giết zombie, một người đối đầu với ba, năm con cũng không phải là vấn đề lớn.
Điều đáng sợ nhất của zombie không phải là bản thân chúng, mà là số lượng.
Tinh hạch có hình thoi, lớn bằng ngón tay cái, màu trắng trong suốt, cầm trong tay giống như một viên đá quý xinh đẹp.
Cô cởi bỏ chiếc áo mưa dùng một lần trên người, gỡ túi rác dính đầy máu dưới chân ra rồi quay trở lại xe nhà di động. Cô nóng lòng muốn xem thử không gian được mở rộng sẽ trông như thế nào.
Ý nghĩ vừa lóe lên, hình chiếu ba chiều của xe nhà liền xuất hiện trước mặt cô, tất cả các không gian chứa đồ đều hiện ra rõ ràng.
Làm thế nào để phân bổ bảy viên tinh hạch này đã trở thành một vấn đề nan giải.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)