Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế: Người Ta Đi Chém Tang Thi, Tôi Ở Xe Nhà Khoe Món Ngon Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

“Chẳng lẽ xe nhà di động còn có thể cách được mùi?”

Mạnh Thời Vãn kéo cửa sổ bên cạnh sô pha ra, những con zombie lượn lờ gần đó “vụt” một tiếng quay đầu lại, động tác cứng ngắc lao về phía này. Cô vội vàng kéo cửa sổ lại, zombie dường như mất đi mục tiêu, ngơ ngác một lát rồi tiếp tục tìm kiếm con mồi khác.

Mạnh Thời Vãn đã hiểu, đóng cửa sổ lại có thể ngăn cách được mùi của cô. Một khi mở ra, cô vẫn sẽ bị zombie phát hiện. Nhưng zombie không thể gây tổn hại cho xe nhà di động, nên sẽ không gây nguy hiểm cho cô. Chỉ là nếu bọn chúng tụ tập quá nhiều, cản đường sẽ ảnh hưởng đến việc di chuyển của xe nhà di động.

Mạnh Thời Vãn đẩy màn hình ra, đi vào buồng lái, khởi động xe đi lái về phía trước một chút, rồi dừng lại bên cạnh thùng rác.

Cô trở lại bên trong chiếc xe nhà di động, đem mấy túi rác vừa đóng gói xong ném hết vào thùng rác từ phía ghế sô pha bên cửa sổ.

Dọn dẹp xong, cô đứng ở cầu thang, nhìn về phía tầng hai thì phát hiện ra tầng hai vẫn còn không gian trống.

Mười túi gạo loại 25kg và mười túi bột mì loại 25kg được xếp ngay ngắn ở khu vực đuôi xe. Mười thùng dầu ăn được xếp thành hai hàng ở phía trước, còn 50 túi muối ăn thì được đặt gọn gàng bên cạnh. Tất cả chỉ chiếm khoảng hai phần ba không gian.

Mạnh Thời Vãn phấn khích hẳn lên, vẫn còn có thể chứa thêm đồ, cô vẫn có thể tiếp tục tích trữ. Hiện tại, không có gì có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn hơn việc tích trữ vật tư.

Cô dỡ thùng carton bên ngoài mấy túi muối ăn ra, vứt luôn vào thùng rác. Bất cứ thứ gì vô dụng mà lại chiếm diện tích đều không thể tồn tại trong chiếc xe nhà di động của cô.

Sau đó, cô lại lôi tủ đựng bát đĩa và gia vị ra, lấp đầy các hũ đựng. Ngay cả những khe hở trong quầy gia vị cũng được cô lèn chặt bằng những gói gia vị nhỏ hoặc những túi lẩu tự sôi, nhét đến mức không còn một kẽ hở.

Chỗ gia vị còn lại, cô tháo bỏ bao bì lớn, chỉ giữ lại gói nhỏ nhất, xếp ngay ngắn vào tủ. Còn những thứ chiếm diện tích như chai nước tương, giấm thì được dọn lên tầng hai, đặt cùng chỗ với dầu và muối.

Cô quan sát tình hình bên ngoài, quảng trường đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn những con zombie đang vật vờ khắp nơi.

Bây giờ là hơn hai giờ chiều, những người có thể chạy thoát đều đã chạy cả rồi, còn những ai không kịp trốn thì giờ đều đã biến thành zombie.

Cô ước tính sơ bộ, số zombie trên quảng trường có hơn một trăm con, ngoài ra còn rất nhiều con khác đang lảng vảng bên trong trung tâm thương mại. Nếu giết hết chúng, may mắn thì có thể thu được vài viên tinh hạch.

Nhưng việc cô một mình xuống xe, từng bước từng bước chém giết là điều không thể. Chỉ cần đợi đến lúc lũ zombie nghe thấy tiếng động mà kéo đến vây quanh, mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng phiền phức.

Nhưng bây giờ cô đã có xe nhà di động, một chiếc xe miễn nhiễm vĩnh viễn với mọi loại sát thương. Như vậy, sát thương do va chạm chắc chắn cũng có thể được miễn nhiễm.

Nghĩ đến đây, Mạnh Thời Vãn không giấu được sự phấn khích trong lòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc