Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Mạt Thế] Kế Hoạch Tái Khởi Động Của Nhân Loại Chương 21: Nhật Ký Làm Công

Cài Đặt

Chương 21: Nhật Ký Làm Công

Trình Tinh dường như đã sớm đoán được, liền nhanh hơn một bước tránh được đòn đánh lén của Vương Mạn.

Lâm Tiểu Quỳ lập tức nhấc tấm bàn gỗ lên che chắn trước người Trình Tinh, miệng không quên hô lên gọi Tiểu Bạch:

“Tiểu Bạch! Tiểu Bạch!”

Gọi hai tiếng, cô mới nhận ra bên cạnh đã không còn bóng dáng Tiểu Bạch, thậm chí cả San San cũng biến mất.

“Đừng gọi nữa, cô tôi mang San San chạy rồi.”

Trình Tinh cũng không tỏ ra bất ngờ, ngẩng đầu chuyên tâm đối mặt với Vương Mạn.

Vương Mạn đánh lén thất bại, dứt khoát giữ nguyên hình thể người, đầu ngón tay xoay chuyển ra một cây kim độc, từng bước tiến lại gần hai người. Cô ta liếc mắt nhìn Lâm Tiểu Quỳ, hơi ngờ vực:

“Cô không thấy khó chịu sao?”

Chưa nói dứt lời, Lâm Tiểu Quỳ lúc này mới cảm nhận được cơn đau từ bụng dưới lan ra, cơn đau theo dây thần kinh xộc thẳng lên não, khiến tay cô suýt nữa mất hết sức lực.

Cô nhìn tay phải mình, thấy chẳng biết từ lúc nào, đã có một lỗ kim nhỏ trên da.

“Tôi không sao.”

Lâm Tiểu Quỳ gắng gượng lắc đầu, cắn răng nuốt ngụm máu trong miệng trở lại, bên ngoài nhìn vào không có biểu hiện gì khác thường.

Không biết từ lúc nào, sương trắng lại bắt đầu dày lên xung quanh, chạm vào da thậm chí còn thấy đau.

Trình Tinh ánh mắt lạnh lùng, vừa định lên tiếng thì một nhành mận gai từ bên cạnh bất ngờ đánh tới. Cô muốn kéo Lâm Tiểu Quỳ tránh đi, không ngờ Lâm Tiểu Quỳ đột nhiên gạt tay cô ra.

Trình Tinh quỳ một gối xuống đất, kinh ngạc ngẩng đầu. Sắc mặt Lâm Tiểu Quỳ lúc này rất không ổn, mái tóc ướt mồ hôi dính bết vào trán, cô vẫn giữ nguyên động tác giơ bàn gỗ, môi dưới cắn chặt không nói một lời.

Đột nhiên, đồng tử Trình Tinh co rút, họng súng trên tay cô nhắm ngay Lâm Tiểu Quỳ.

Đoàng ——

Viên đạn bắn trúng nhành mận gai đang nhắm vào tim Lâm Tiểu Quỳ từ phía sau. Ngay sau đó, Lâm Tiểu Quỳ bị Vương Mạn bắt giữ.

“Có vẻ như cô rất để tâm đến con bé này.”

Vương Mạn kề cây kim độc vào cổ Lâm Tiểu Quỳ yếu ớt:

“Đừng nhúc nhích, bằng không, tôi không dám đảm bảo cây gai độc này có đâm xuyên cổ họng cô ta không đấy.”

“Cô đã làm gì cô ấy?” Trình Tinh hỏi.

“Không gì cả, chỉ là giúp cô ấy nhớ lại vài ký ức tốt đẹp thôi mà. Nhìn xem, cô ấy cười thật vui vẻ đấy chứ?”

Trình Tinh nhìn sang Lâm Tiểu Quỳ. Đối phương ánh mắt mơ hồ, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng vẫn đang cong môi mỉm cười.

“Đưa tinh hạch cho tôi.”

Vương Mạn đâm sâu cây gai thêm vài phần, máu đỏ lập tức trào ra.

“Nhanh lên!”

Độc châm có kịch độc, vừa tiếp xúc máu đã lan thẳng vào cơ thể. Cổ Lâm Tiểu Quỳ nhanh chóng chuyển sang màu tím bầm.

“Đừng… Tinh Tinh, đừng lo cho tôi…”

Không biết từ lúc nào, Lâm Tiểu Quỳ đã thoát khỏi tình trạng mê loạn, cố gắng lên tiếng gọi Trình Tinh.

“Câm miệng!”

Kim độc lại đâm sâu thêm nửa phân.

Vương Mạn quát:

“Nhanh lên, hay cô muốn nhìn cô ta chết?”

Trình Tinh đành phải ném tinh hạch ra, nhưng ngay khoảnh khắc giơ tay, cánh tay phải bị nhánh gỗ từ dưới đất đâm xuyên qua.

Không!

Lâm Tiểu Quỳ há miệng, nhưng cổ họng đã không thể phát ra tiếng.

Chất độc theo vết thương lan khắp các mạch máu như hàng ngàn chiếc kim đâm vào thành mạch. Ngón tay Trình Tinh run rẩy, khẩu súng trên tay rơi xuống đất, bị dây leo cuốn đi, rơi vào tay Vương Mạn.

Vương Mạn vui vẻ nghịch khẩu súng trong tay, vừa mở miệng thì một mùi chua xộc thẳng vào mũi, ngay sau đó, máu trong người cô ta sôi trào, như dung nham núi lửa dâng lên cuồn cuộn.

Cô ta cố hết sức để khống chế cơn nóng này, nhưng ý thức vẫn không tránh khỏi rơi vào bóng tối vô tận.

“Ha ha ha!”

Vương Mạn đột nhiên vung tay ném Lâm Tiểu Quỳ ra, cơ thể biến dị hoàn toàn, lao thẳng về phía Trình Tinh.

Trình Tinh gắng gượng né tránh, nhưng mất quá nhiều máu khiến cô hành động vô cùng chậm chạp. Dây leo dưới chân khiến cô vấp ngã, trước mắt tối sầm, cắn chặt đầu lưỡi mới gắng tỉnh táo lại.

Ngẩng đầu, Vương Mạn đang tiếp tục lao tới.

Cô ta hai mắt đỏ ngầu, hoàn toàn không để tâm đến tinh hạch rơi vãi dưới đất, cả người phủ đầy gai nhọn, lao thẳng về phía Trình Tinh. Cũng đúng lúc đó — Trình Tinh thấy rõ trong cơ thể Vương Mạn có một viên tinh hạch.

Khoảng cách chỉ còn một gang tay.

Trình Tinh giữ bình tĩnh, nâng cánh tay trái, một khẩu súng màu xanh lục ngưng tụ trong tay.

Vết thương của cô rất nặng, gần như đã mù. Trong tầm mắt mơ hồ, động tác của Vương Mạn bị kéo chậm vô hạn, xung quanh không còn âm thanh nào, cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập yếu ớt.

Đoàng ——

Viên đạn bắn xuyên qua từng lớp gai bao quanh tinh hạch, đánh trúng viên tinh hạch màu hồng nhạt ấy.

Vương Mạn dừng bước, Trình Tinh dị năng bị rút cạn, bước chân loạng choạng suýt ngã.

“Khụ!”

Một dây leo xanh lục đâm thẳng vào ngực trái Trình Tinh, cách tim cô chỉ vài centimet.

Không thể trụ vững nữa, Trình Tinh ngất đi.

Lâm Tiểu Quỳ thấy vậy mắt đỏ ngầu, tay trái cắm vào ngực Vương Mạn, tay phải rút mạnh sợi dây mây vặn vẹo kia ra ngoài.

“Dám làm cô ấy bị thương, mày muốn chết sao?!”

Cô trực tiếp xé toang tinh hạch trong người Vương Mạn.

Khi tinh hạch vỡ vụn, trong khoảnh khắc ý thức cuối cùng, Vương Mạn nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách ấy, khẽ lẩm bẩm:

“Thì ra… là cô……”

Sau khi Vương Mạn chết, Lâm Tiểu Quỳ cuối cùng cũng không trụ nổi, quỳ rạp xuống đất.

Một cơn gió lạnh thổi tới từ phía xa, cuốn theo tinh hạch rơi rớt bay đến trước một bóng người đang đứng.

“Mọi người thật là chật vật quá nhỉ. Nhưng mà tôi rất thích vở diễn lần này. Cảm ơn các vị!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc