Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chín giờ tối, ký túc xá tạm thời của Bộ Hậu Cần.
“Nhìn gì mà nhìn? Về tới nơi là ngồi đực ra nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ phát ngốc.”
Lâm Tiểu Quỳ vừa tắm xong từ phòng tắm bước ra, đuôi tóc còn ướt sũng, nhỏ giọt thấm vào áo. Cô vỗ nhẹ Trình Tinh một cái, lôi từ trong túi ra viên kẹo trái cây màu hồng ánh nước, dưới ánh đèn rực rỡ trông lấp lánh như đá quý.
Thời buổi này, bất cứ thứ gì liên quan đến thực phẩm đều vô cùng quý giá.
Trình Tinh ngửi thấy trong không khí mùi nhè nhẹ của dưa hấu, biết ngay đây không phải kẹo hương liệu rẻ tiền mà là đồ thật, nhưng vẫn lắc đầu không nhận.
Lâm Tiểu Quỳ bĩu môi, dứt khoát bóc vỏ kẹo nhét vào miệng cô rồi mới quay người ngồi xuống cạnh, vừa ngậm que kẹo vị dâu tây vừa nói mơ hồ:
“Đừng khách sáo, là phần chia hợp pháp đó.”
“?” Trình Tinh đẩy viên kẹo sang một bên má, nhón lấy một miếng nhỏ, vẻ mặt nghi hoặc.
Lâm Tiểu Quỳ khẽ ho một tiếng, có phần chột dạ, liếc mắt nhìn đi chỗ khác rồi khai thật:
“Cái tên Thẩm Lan Phong đó cứ bám lấy ta hỏi chuyện của cô, tôi… tôi liền… bịa vài câu thôi…”
Thấy ánh mắt Trình Tinh ngày càng sắc bén, cô lập tức ngồi thẳng lưng, giơ bốn ngón tay thề thốt:
“Tôi không nói linh tinh đâu! Hắn bây giờ chắc chắn tin rằng ngươi thật lòng đam mê việc nhặt rác, hoàn toàn không phải vì trốn Giang đội nên mới tới Hậu Cần Bộ làm!”
“!!”
Trình Tinh trợn tròn mắt, kích động đến mức viên kẹo sặc vào cổ họng, ôm cổ ho sặc sụa.
Lâm Tiểu Quỳ hốt hoảng nhảy dựng lên, vừa vỗ lưng vừa rót nước:
“Đừng kích động, uống nước! Biết vậy không ép ngươi ăn kẹo nữa rồi…”
Trình Tinh ho cả nửa ngày mới bình tĩnh lại, mặt đỏ bừng, vội vàng giải thích:
“Ngươi đừng nói linh tinh!”
Lâm Tiểu Quỳ cười hì hì:
“Tôi đâu có nói linh tinh, cô là người yêu công việc nhất tôi từng gặp đấy, không ai sánh nổi!”
Trình Tinh quay đầu đi chỗ khác, nhưng Lâm Tiểu Quỳ lại nhào tới ôm lấy cô, thì thầm:
“Cô đã rất giỏi rồi, hôm nay còn cứu tôi nữa mà.”
Lâm Tiểu Quỳ ngẩng đầu, đầu tóc rối bời như mèo con, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ, mắt lấp lánh như đang làm nũng:
“Vậy ngày mai mang tôi theo nhé?”
Trình Tinh lập tức nghiêm mặt, đưa ngón trỏ đẩy trán cô ra:
“Không được.”
“Tại sao không? Được mà được mà!”
Lâm Tiểu Quỳ ôm chặt lấy Trình Tinh làm nũng. Thấy cô không phản ứng, đôi mắt màu hổ phách liền nheo lại đầy nguy hiểm:
“Hừ, cô không mang theo thì tôi cũng sẽ tìm được ngươi thôi!”
Nghe vậy, Trình Tinh đột nhiên nhớ tới lời Giang Tri Hựu – khi họ đến nơi thì đã bị ảnh hưởng bởi vùng ô nhiễm, toàn bộ khu Đông 23 thậm chí còn biến mất khỏi bản đồ trong một thời gian dài. Kể cả tìm đến khu vực lân cận cũng bị một lực lượng vô hình ngăn cách bên ngoài——
Đông 23 hình thành một vùng phong tỏa đặc biệt.
“Cô hôm nay làm cách nào tìm được tôi?”
Trình Tinh nghiêm túc nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Quỳ, hai tôiy siết lấy vai cô theo bản năng, không khỏi suy nghĩ liệu đối phương có phải là “mắt xích giám sát” mà chủ nhiệm giả sắp đặt bên cạnh?
“Cô… buông tôi ra trước, đau đấy.”
Lâm Tiểu Quỳ vùng ra, ánh mắt hơi tránh né:
“Thì… thì cứ thế tìm được thôi mà.”
Trình Tinh lạnh mặt:
“Nói thật!”
Lâm Tiểu Quỳ gãi mũi, cuối cùng cũng thành thật:
“Là Vương Mạn nói cho tôi biết.”
“Vương Mạn?”
Trình Tinh theo phản xạ nghĩ đến trợ lý hành chính cùng tên ở Vương Phương.
“À, lúc cô đi vội nên không nghe thấy, Vương Mạn là đội trưởng mới đến tổ chúng tôi, dị năng giả hệ mộc chính hiệu.”
Hệ mộc?
Trình Tinh nhớ tới dấu hiệu lạ thường lúc nãy khi đứng gần Vương Phương, liền hỏi dồn:
“Cô ta có dị năng gì? Cô đã thấy cô ta sử dụng chưa?”
Lâm Tiểu Quỳ lắc đầu:
“Tôi vừa hỏi xong vị trí của ngươi là nàng đã đi luôn rồi, không kịp thấy nàng thi triển dị năng.”
Trình Tinh trầm ngâm suy nghĩ, sau đó kể tỉ mỉ mọi chuyện xảy ra trong ngày cho Lâm Tiểu Quỳ nghe. Cuối cùng dặn dò:
“Chủ nhiệm giả sai tôi đến đó chắc chắn có vấn đề, nghe lời tôi, đừng đi theo nữa.”
“Vậy tôi càng phải đi! Ngươi vừa yếu vừa xui, tôi phải bảo vệ cô”
Cô nắm chặt nắm đấm đập lên vai mình, vẻ mặt kiên quyết:
“Từ nay về sau, Quỳ tỷ che chở ngươi!”
Trình Tinh không nhịn được bật cười, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu:
“Không được.”
“Ai da —— đây là gì vậy a!”
Lâm Tiểu Quỳ bất ngờ lôi ra bản đồ lộ trình, bĩu môi nói:
“Để tôi xem mai nên theo cô đi đâu nào~”
“Cô lấy ở đâu ra?”
Trình Tinh xác định tấm bản đồ của mình vẫn để nguyên trong balo, còn Lâm Tiểu Quỳ trước giờ luôn rất biết điều, chưa từng tùy tiện động vào đồ người khác.
“Vương Mạn cho đó.”
Cô cười toe:
“Thế rốt cuộc mang tôi theo không?”
Trình Tinh đành bó tay, hai người thỏa thuận sơ qua rồi trèo lên giường ngủ.
________________________________________
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


