Sau đại hội căn cứ, Tiêu Lạc và Sở Nam Phong không quay về Kình Thiên mà muốn chu du thăm thú thiên hạ, hưởng tuần trăng mật.
Trước khi rời khỏi vị diện này muốn một phen được ngắm nhìn hết thảy.
Tần Sâm đi theo hai người Hàn Vân Đào trở về căn cứ.
Để cậu bé ở đó đi theo mấy người Hàn Vân Đào luyện tập, theo chấp pháp bộ lăn lộn, hảo hảo tu luyện, còn chuyện báo thù không đề cập đến nữa.
Ai cũng biết Tần Sâm sẽ không bao giờ bỏ qua mối thù này.
Thằng bé hiện tại điên cuồn tu luyện cũng chỉ vì mục đích đó.
Tiêu Lạc nếu đã cho phép Tần Sâm đi theo đồng bạn của mình luyện tập, tất nhiên đã chấp nhận và phần nào đặt kì vọng ở thằng bé, cậu sẽ không để cho Tần Sâm trượt dài trên con đường báo thù, đăm đăm mục tiêu trước mắt mà quên hết đi mọi thứ xung quanh, quên hết ven con đường mà nó phải đi có bao nhiêu là cảnh đẹp.
Và giới hạn cuối cùng mà Tiêu Lạc đặt ra cho Tần Sâm chính là tiếp tục sống sót.
Không để cho thằng bé sau khi trả thù xong liền mất đi mục tiêu sinh tồn.
Hàn Vân Đào không ngừng rót rượu cho Thẩm Quân Lâm.
Sau khi xác định quan hệ chính là một bộ cưng chiều tận trời, rượu quý như mạng trước đây không cho Thẩm Quân Lâm uống, bây giờ có bao nhiêu đều cung phụng hết bấy nhiêu.
Tần Sâm chỉ ăn một ít, rồi lầm lì chui vô lều.
Hàn Vân Đào dựa lên vai Thẩm Quân Lâm, nói: "Lão đại, ngày mai cho xe của tôi thêm một ít dầu nhé." Hắn thở dài: "xăng dầu ngày càng khan hiếm.
Sắp tới mấy chiếc xe của chúng ta có nguy cơ chỉ dùng để trưng bày thôi.
Phải chi lôi hệ dị năng phổ biến thêm chút, phát chút điện, vận hành được cả nhà máy a.
Mấy cái chuyện lọc dầu này nhiều công đoạn phức tạp, muốn làm thủ công phải tốn rất nhiều nhân lực công sức, thành quả lại chưa chắc như mong đợi.
"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
