Màn chắn đó là do Tiêu Lạc tạo ra, nó chính là Thiên Tôn kim thân.
Thiên Tôn kim thân là tạo ra một màn chắn thất thải bao quanh người.
Ở trong phạm vi đó, mọi công kích bên ngoài đều bị chặn lại, và bên trong là một tiểu thế giới bất khả xâm phạm.
Trước đây Tiêu Lạc đã dùng qua loại này một lần, đó là ở bến tàu thành A, khi đó màn chắn chỉ mở ra đủ để bao bọc hai người cậu và Sở Nam Phong trong đó.
Sau hơn ba năm tu luyện, cái màn chắn đó đã có thể mở rộng ra thành như lúc này, bao trùm cả một khu vực có bán kính 10 mét.
Dạ Tu càng rót linh khí vào càng có lợi cho Tiêu Lạc.
Hàn Vân Đào thở dài một hơi: "Đã bao nhiêu năm trôi qua vậy mà ngươi chẳng hề tiến bộ, như cũ dễ dàng bị cảm xúc chi phối lí trí."
Dạ Tu không đáp, gã phát hiện có điều gì đó không đúng, màn chắn này rất tà môn nên nhanh chóng thu lại hắc cầu, nhấc chân lùi lại, thần tình trầm trọng nhìn mấy người trên khán đài.
Bây giờ gã mới chú ý tới bọn họ có bốn người chứ không phải ba.
Cò có một người đang nằm úp kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
