Tình trạng lọan thất bát tao này, nếu Tiêu Lạc mà nhào vào can ngăn thì chắc cậu đánh trước rồi mới can sau.
Chuyện đó mà xảy ra thật thì tàn nhẫn với mấy người kia quá.
Nên Tiêu Lạc chọn cách nhẹ nhàng hơn, dùng tinh thần lực đem từng cá thể một định trụ trong không gian như bị điểm huyệt, không thể nhúc nhích được.
Hiện tại tinh thần lực được cậu dùng rất quen tay, như đang sử dụng tứ chi của mình.
Những người kia bị đình chỉ mọi cử động, người giơ nấm đấm cứ giơ, người đang đá cứ đá, thậm chí cười đang nhảy lên tung cước cũng giữ nguyên tư thế đó ở trên không trung.
Bọn họ không nói được, chỉ duy nhất có đôi đồng tử còn có thể láo liên cho thấy sự hoang mang tột độ.
Tiêu Lạc từ tốn bước tới, nhìn những khuôn mặt có quen lẫn không quen đang kinh ngạc nhìn mình.
Cậu đặt tay lên vai một người tương đối nhìn quen mặt, tức thì người đó có thể cử động như bình thường.
"Nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra, thật cụ thể."
"Ồ, bọn họ nói gì?" Tiêu Lạc xoa cằm.
Người này hơi ngập ngừng một chút, vẫn là thành thật nói: "họ nói Kình Thiên chiếm hết tiện nghi của Hồng Hoang, tranh hết ghế cao tầng, bọn họ không phục.
Chúng tôi ban đầu dĩ hòa vi quý, không nói gì, nhưng họ càng ngày càng quá đáng.
Nói rằng vì Kình Thiên giữ nhiều ghế cao tầng hơn nên chúng tôi cũng phải có trách nhiệm làm nhiều việc hơn, bọn họ đưa hầu hết đồ cho chúng tôi vận chuyển, chỉ lấy có một ít."
"Chỉ cho tôi thành viên của hai tiểu đội."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


