Tiêu Lạc mơ màng tỉnh dậy.
Cậu cựa người một chút, vậy mà toàn thân truyền đến cơn đau rã rời, tay chân vô lực, đặc biệt là nơi nào đó đang nóng ran lên.
Nhưng khi cậu nhìn sang bên phải, không có Sở Nam Phong.
Người luôn muốn gặp đầu tiên vào những khoảnh khắc thức tỉnh thế mà lại không có ở đây.
Tiêu Lạc đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Mỗi lần thức dậy đều nằm trong vòng tay của Sở Nam Phong, cậu đã quen và hưởng thụ với việc đó vô cùng.
bây giờ không có hắn khiến cậu dường như bị rơi vào nột khoảng không lạc lỏng và tâm trí hoang mang tột độ, đến nỗi tay chân lạnh toát và mọi cơn đau trên thể xác đều không còn là gì.
Tiêu Lạc hoảng hốt đến nỗi đầu óc cũng thấy mụ mị đi, không còn tĩnh táo để suy xét chuyện gì nữa.
Cậu chỉ biết Sở Nam Phong không có ở bên cạnh mình, lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất là muốn gặp hắn.
Cậu thất thanh gọi lên: "Sở Nam Phong, anh đang ở đâu." Giọng cậu khàn đặc lại, thanh âm cất lên nghe có vẻ rất khổ sở.
Sau một hồi gọi, Sở Nam Phong từ ngoài cửa lật đật chạy vào.
Hắn vội đến mức không kịp cởi cái tạp dề đang mang trên người và buông xuống cái mui múc canh, mà cầm theo chạy đến đây.
Hắn hớt hải hỏi cậu: "em không có chuyện gì chứ?"
Tiêu Lạc vừa nhìn thấy hắn liền bổ nhào tới, hai tay choàng cổ hai chân quắp lên hông, toàn thân triệt để treo lên người Sở Nam Phong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


