Tiêu Lạc đang đi trong rừng đánh một cái hắt xì, đưa tay xoa xoa mũi, lòng thầm nghi hoặc liệu có phải có ai đó đang nói xấu mình không.
"Đại đội phó, anh bị cảm rồi à.
Trời đúng là lạnh thật, xem tình hình có khi âm độ rồi." Người lên tiếng là Du Lỗi.
Hắn, Bạch Hằng và Đường Gia Trạch đều nằm trong số những người may mắn sống sót sau đợt tập kích thi triều hôm kia.
"Không sau, không phải bệnh, chỉ là hắt hơi bình thường.
Thể chất của dị năng giả rất mạnh, không dễ bị bệnh đâu." Tiêu Lạc lắc đầu, xoa xoa mũi.
"Chỉ là hứng thú nhất thời (của Sở Nam Phong) thôi." Tiêu Lạc cười nhăn nhó, có cảm giác Sở Nam Phong rất thích làm những chuyện màu mè.
Bên ngoài không ai nhìn ra nhưng thực chất động cơ và mục đích khi bổ nhiệm Tiêu Lạc lên làm đại đội phó ấy của Sở Nam Phong hoàn toàn tư lợi cho riêng mình.
Cũng đâu nhất thiết phải làm thế, người khác có làm lơ cậu, Tiêu Lạc cũng không quan tâm.
Mà cậu đơn giản thích nhìn thấy hào quang tỏa ra từ Sở Nam Phong, khiến mọi người chú mục, ngước nhìn hơn.
Haiz ~ không nghĩ đến thì thôi, nghĩ đến rồi lại thấy nhớ người.
Chỉ mới tách khỏi có một lúc thôi mà.
Đột nhiên ngọc truyền âm của Tiêu Lạc rung lên.
Cậu mở ra xem, là Sở Nam Phong, với giọng điệu căng thẳng, quan tâm nói: "em đang ở đâu?"
Tiêu Lạc đáy lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, cậu cười thỏa mãn đáp: "em đang ở tại khu rừng gần nơi dừng chân của chúng ta, với một số hàng xòm cũ ở thành phố B.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


