Sở Nam Phong chính là bị câu cuối này đánh gục.
Hắn nhìn vào mắt cậu, đáy lòng tràn lên đau đớn.
Tiêu Lạc không thể hiện ra nhưng hắn biết cậu đặc biệt có chấp niệm với thực lực, luôn mong muốn mình mạnh lên.
Tiêu Lạc nội tâm đúng là vô cùng thống khổ, nhưng mặt khác cậu lại thà chịu đựng, chấp nhận từ bỏ còn hơn để Sở Nam Phong phải rơi vào tình cảnh đó, trong khoảnh khắc cậu xem Sở Nam Phong còn quan trong hơn chính bản thân mình, và Tiêu Lạc cũng không thể tiếp tục đứng nhìn đồng đội của mình từng người nối từng người rơi vào miệng của ác thú.
Giao tương lai của mình cho một người cũng chính là triệt để giao tính mạng mình cho người đó, Tiêu Lạc hoàn toàn không giữ lại thứ gì cho mình.
Sở Nam Phong nhìn thân ảnh cậu biến mấy trong phòng xe, hai mắt như chứa cả cơn bão mặt trời, có thể hủy diệt thế giới.
Hắn cắn răng đem linh khí cấp tốc hút vào cơ thể mình, bắt đầu cưỡng chế thăng cấp.
Cưỡng chế thăng cấp không giống từ bỏ thăng cấp.
Quá trình thăng cấp vốn phải diễn ra từ từ từng bước, cưỡng chế thăng cấp chính là đem quá trình đó rút ngắn lại.
Loại này sẽ tạo thương tích không hề nhẹ cho người thăng cấp nhưng chỉ là thương tích nhất thời, sau đó sẽ lành lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


