Tiêu Lạc thông báo vị trí của mình cho Sở Nam Phong.
Đầu bên kia để lại hai chữ: "Chờ tôi" gọn lỏn liền không thấy thanh âm gì nữa.
Sở Nam Phong nói như vậy tức là hắn sẽ đến đây?
Đột nhiên tâm trạng Tiêu Lạc rộn rã như thấy xuân về, ánh nắng hòa tan mây đen.
Mặc dù một mình cậu có thể giải quyết được chuyện ở đây, không nhất thiết Sở Nam Phong phải tới.
Nhưng Sở Nam Phong nói sẽ tới đây, quyết định của hắn làm cho Tiêu Lạc thấy hơi kì lạ, đồng thời cũng cảm thấy vui vẻ kì lạ.
Nếu trước đây một lần nổ một đầu thì bây giờ một cái vung tay là năm mười đầu, tốc độ vô cùng nhanh.
Sở Nam Phong không để hai người đợi lâu, hắn vừa đến Tiêu Lạc cũng vừa đào xong tinh hạch tang thi.
Nhìn thấy thân ảnh cao lớn quen thuộc, trong lòng Tiêu Lạc lúc này là một mảnh bồi hồi, tâm như được thứ gì đó lấp đầy.
Nhưng cậu không dám đến gần hắn, cậu sợ hắn vẫn còn giận, cậu mà đến gần có khi hắn càng không thích nên lúc này chỉ thấp thỏm đứng tại chỗ mà nhìn Sở Nam Phong.
Sở Nam Phong trong mắt lúc này chỉ có thân ảnh Tiêu Lạc, mặc dù đứng giữa rừng thi thể nhưng cậu vẫn sạch sẽ như vậy.
Đồng thời khi nhìn thấy sự lo ngại ngập ngừng của cậu, hắn bỗng thấy vừa bất đắc dĩ vừa tưng tức cái lồng ngực.
Không trông đợi cậu bước tới, hắn đành chủ động đi qua.
Có trời mới biết lúc này hắn vô cùng muốn phi nước đại qua đó, vô cùng muốn ôm ghì cậu vào lòng.
Hơn một tháng làm màu, giận dỗi gì đó chỉ thấy ngu người không sao tả nổi.
Một tháng đó rõ ràng có thể ở bên nhau nhưng hắn đúng là điên rồi nên mới tách khỏi cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


