Đêm đến đoàn xe tiếp tục dừng chân tại một thị trấn nhỏ, tìm nơi trú ngụ an toàn.
Sở Nam Phong đậu xe, không cho Tiêu Lạc một ánh nhìn mà dứt khoát quay đầu xuống xe.
Tiếng cửa xe nặng nề đóng lại, tại cánh cửa xe như giới tuyến phân định hai thế giới riêng biệt.
Đến cả nhìn một cái cũng không thể sao?
Tiêu Lạc thẫn thờ ngồi trên xe một lúc rồi mới mang tâm trạng nặng nề chậm rãi mở cửa xe bước xuống.
Thẩm Quân Lâm nhìn thấy Tiêu Lạc, lại chú ý thấy thần sắc của cậu, không chần chừ liền rảo bước tới, vòng tay khoát qua vai cậu, cười toe toét nói: "Cậu đang buồn đấy ư?"
Tiêu Lạc nhìn nụ cười tươi tắn đến bất thiện của hắn liền có thể đoán ra người này đang muốn trêu chọc mình, thấy cậu buồn chắc chắn tên này sẽ rất khoái chí, cười trên nỗi đau của người khác.
Đơn giản vì hai người chính là oan gia, là kì phùng địch thủ, không có chuyện đồng cảm hay quan tâm gì ở đây, chỉ có chọc ngoáy vào nỗi đau của nhau, khiến đối phương thấy khó chịu, như vậy bản thân sẻ thấy khoái.
Nghĩ thế, Tiêu Lạc dứt khóat thúc cùi chỏ vào bụng hắn.
Khiến hắn thốn đến rên ra ôm bụng lùi về sau, miệng không nhịn được mắng chửi: "mẹ nó, mẹ nó, tôi tới an ủi mà cậu làm cái quái gì thế hả?"
Tôi muốn ở một mình, ý tốt hãy lượn đi chỗ khác nhé."
"......" Thẩm Quân Lâm đình trệ, đứng ngốc tại chỗ.
Hắn rốt cuộc không hiểu, là thằng nào mạnh miệng nói rằng sự tích cực và vui vẻ có thể lây sang cho người khác?
Mà...tại sao hắn phải làm cho bản thân mình tích cực để lây lan sự tích cực đó cho người khác, hơn nữa đối tượng lại còn là thằng nhóc khó thương Tiêu Lạc kia?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


