Dạ Tu được một gã đàn em đỡ lấy lùi ra xa, gã đưa tay ôm lấy vết thương, chỉ cần cử động một chút thôi cũng thấy vô cùng đau đớn, đến mức muốn chết đi sống lại.
Không ngờ lần này tính sai một bước lại ăn phải quả đắng đến mức này.
Gã cũng không ngờ tình trạng lại trở nên tồi tệ như vậy.
Người gã mang tới nhiều hơn nhưng cũng chết nhiều hơn, mà người của đối phương chỉ bị thương là nhiều, tử vong không quá một đầu ngón tay.
Gã không hiểu tại sao lại thành như vầy.
Gã bại dưới tay Sở Nam Phong đã đành, lí nào người của hắn đông hơn mà lại bại dưới mấy người kia của Sở Nam Phong? Lẽ nào thiên định hắn không bao giờ có thể thắng nổi Sở Nam Phong sao?
Không cam tâm được.
Dạ Tu: "Sở Nam Phong, lần này là tao tính sai, để mày đắc thủ.
Nhưng mày cũng đừng vui mừng quá sớm.
Tao sẽ không cho qua đâu.
Rút!"
Gã đàn em dị năng hệ phong mang theo Dạ Tu rời đi, với tốc độ có thể coi như là nhanh như cắt, người của Kình Thiên không thể nào đuổi theo kịp.
Những thuộc hạ đang ở trong trận hỗn chiến cũng tìm cách lui binh, tháo chạy.
Một đội người hơn trăm dị năng giả tới thì hùng dũng, nhưng lúc rời đi lại tan hoang, binh tàn tướng bại, vô cùng thê thảm.
Người của Kình Thiên ai nấy thở ra một hơi, vừa khoái trá mà cũng vừa kinh sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


