Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 9:
Ông ta khẽ nhếch mép: "Trẫm có bạc đãi ngươi không? Một công chúa đường đường chính chính lại thèm thuồng một quả nho, ngày thường không được ăn sao?”
Sở Du Ninh rất thành thật gật đầu: "Không được ăn."
Cảnh Huy Đế nghe xong thì hiểu lâm, cũng nổi giận: "Hỗn xược! Lưu Chính, đi! Truy cứu cho trãẫm những kẻ to gan lớn mật kial Đổi hết người trong Triều Dương Cung cho trẫm!"
Thấy một bên bàn thấp trống không, Sở Du Ninh đặt cục bột lên đó, cầm một chùm nho bứt một quả bỏ vào miệng, chua chua ngọt ngọt, nước quả nhiều, ngay cả vỏ chát cũng ngon.
Lúc nàng còn nhỏ, thực vật ở mạt thế vẫn chưa tiến hóa toàn diện, may mắn lắm mới hái được ít quả dại ăn được.
Có một ngày, các mẹ Bá Vương Hoa mang vê cho nàng một chùm nho dại, rõ ràng chua đến rụng răng nhưng nàng lại thấy đó là thứ quả ngon nhất trên đời.
Cho dù bây giờ đã được ăn nho ngọt, trong lòng nàng, chùm nho dại kia vẫn mãi là ngọt nhất.
Cảnh Huy Đế thấy nàng như vậy, càng cảm thấy công chúa bị bắt nạt quá đáng.
Một công chúa đường đường chính chính vậy mà thèm một quả nho đến mức không thèm bóc vỏ đã ăn, ăn xong còn không nhả vỏ, cứ thế ăn hết quả này đến quả khác!
nÁ_„
Cục bột nuốt nước bọt, cũng bò về phía chùm nho cuối cùng.
Cảnh Huy Đế sợ nó ngã, vội vàng ôm nó vào lòng. Cảnh Huy Đế tuy có nhiêu con nhưng đây là lần đầu tiên ông ta bế trẻ con, lại còn là đứa trẻ mêm mại nhỏ nhắn như vậy, cả người đều cứng đờ.
Tứ hoàng tử lại với người ra thò tay lấy nho, khiến ông ta càng không dám động đậy.
"Quý phi, mau bóc nho cho Tiểu Tứ." Cảnh Huy Đế vội vàng nói.
Chiêu quý phi tức đến mức không giữ được vẻ mặt nữa, Đại hoàng tử của bà ta là trưởng tử của Cảnh Huy Đế, còn chưa được Cảnh Huy Đế bế bao giờ, Tứ hoàng tử có tư cách gì.
Chiêu quý phi cho rằng Sở Du Ninh muốn đưa Tứ hoàng tử đến để tranh sủng, hoặc là, trước khi nàng xuất giá muốn để Tứ hoàng tử lọt vào mắt bệ hạ, để bệ hạ sau này bảo vệ Tứ hoàng tử nhiêu hơn.
Nhưng, Ngũ công chúa vốn ngây thơ vô não có thể nghĩ được nhiêu như vậy sao? Trừ khi có người đứng sau bày mưu tính kế.
Chát!
Cục bột giãy không ra khỏi kẻ xấu không cho nó ăn nho, bàn tay mũm mĩm giơ lên, đánh vào người Cảnh Huy Đế, để lại dấu tay lấm lem trên bộ quân áo tượng trưng cho sự tôn quý.
Không khí trong chốc lát như ngưng đọng.
Chiêu quý phi thầm mong Cảnh Huy Đế nổi trận lôi đình, đáng tiếc, Sở Du Ninh không cho bà ta cơ hội đó.
Sở Du Ninh lại ném một quả nho vào miệng, lấy kinh nghiệm của người từng trải ở mạt thế gật đầu: "Không tệ. Ngăn cản người khác ăn uống cũng giống như giết cha mẹ người ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















