Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế Đại Lão Xuyên Thành Quả Phụ, Vậy Nam Nhân Trong Phòng Ta Là Ai Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Chương 7:

Gan nhỏ như vậy, nếu ở mạt thế đã bị dọa chết từ lâu rồi, còn có thể có thứ gì đáng sợ hơn tang thi và động vật biến dị ở mạt thế chứ?

Sở Du Ninh không nói gì, bế cục bột đi gặp hoàng đế.

Nguyên Hi, ngươi đi đâu vậy?"

Tứ công chúa thấy Sở Du Ninh quay người bỏ đi, có chút không kịp phản ứng.

Đi gặp hoàng... phụ hoàng.'

Sở Du Ninh không ngoảnh đầu lại.

Vương ma ma và những người khác mặt cắt không còn giọt máu, ngã quy xuống đất.

Ngũ công chúa đây là muốn thay Tứ hoàng tử đòi lại công bằng sao?

Đợi đến khi bệ hạ nhìn thấy Tứ hoàng tử bẩn thỉu như vậy, không cân Ngũ công chúa mở miệng, bọn họ đã là tội chết.

Còn Tứ công chúa thì cho rằng Sở Du Ninh đi gặp Cảnh Huy Đế là để nói chuyện đổi người gả vào tướng quân phủ, cười hớn hở trở vê cung chờ tin vui. ...

Sở Du Ninh không cân người dẫn đường, theo trí nhớ đi đến cung điện nơi hoàng đế thường làm việc, thấy thái giám Lưu Chính bên cạnh Cảnh Huy Đế đang đứng bên ngoài, còn cung điện đóng chặt cửa thì thoang thoảng truyền ra tiếng nhạc du dương.

Lưu Chính thấy Sở Du Ninh đến còn bế theo tiểu hoàng tử, không khỏi kinh ngạc, tiến lên hành lễ: "Nô tài bái kiến Ngũ công chúa."

Sở Du Ninh nói với ông ta rằng muốn gặp Cảnh Huy Đế, Lưu Chính nhìn vết hăn trên cổ nàng và tiểu hoàng tử lấm lem bùn đất, quay người đi vào bẩm báo.

Sở Du Ninh bế cục bột mũm mm theo sau vào trong.

Đến trước mặt Cảnh Huy Đế, Lưu Chính vừa định lên tiếng bẩm báo thì giật mình vì Sở Du Ninh đột nhiên đứng bên cạnh.

Công chúa đi không có tiếng động sao?

Sở Du Ninh nhìn Cảnh Huy Đế đang ngôi trên thảm hoa, dựa vào bàn thấp.

Cảnh Huy Đế nhắm mắt, một tay chống đầu, một tay đặt trên đầu gối gõ nhịp, bên cạnh còn có mỹ nhân bóc nho đút cho ông ta, vô cùng hưởng thụ.

Cảnh Huy Đế đã gân năm mươi, vì được nuôi dưỡng sung sướng, dù có đắm chìm trong tửu sắc cũng không giống như bị tửu sắc khoét rỗng, nhìn vẫn rất có sức quyến rũ.

Mỹ nhân thấy Sở Du Ninh, động tác đút nho dừng lại. Cảnh Huy Đế há miệng không ăn được, nhíu mày. Sở Du Ninh hơi ngẩng cằm, bảo Lưu Chính tiến lên bẩm báo.

Cảnh Huy Đế cho rằng Ngũ công chúa lại đến vì chuyện hối hôn, mắt cũng không mở liền từ chối gặp.

Hôm qua Ngũ công chúa đã đến gặp ông ta một lần, còn nói năng lung tung, bảo Thẩm Vô Cữu đã tử trận, vài ngày nữa tin tức sẽ truyên vê, thật là vô lý! Mặc dù những năm gân đây Tuy Quốc vẫn luôn muốn đoạt lại thành trì đã mất năm xưa từ tay Thẩm gia, chiến sự lớn nhỏ không ngừng, nhưng ông ta không nhận được tin Tuy Quốc gần đây lại tiến công.

"Người không gặp, ta cũng đến rồi."

Sở Du Ninh lên tiếng, cục bột trong lòng cũng "Á" một tiếng để chứng tỏ sự tôn tại của mình.

Cảnh Huy Đế đột ngột ngôi dậy, vẻ mặt không vui trừng mắt nhìn Lưu Chính.

Lưu Chính trong lòng đắng chát, công chúa đi lại như mèo vậy, ông ta biết làm sao?

Cảnh Huy Đế vung tay cho các vũ cơ nhạc công lui xuống, nhìn Sở Du Ninh, vẻ mặt không vui: "Nguyên Hi, chẳng lẽ ngươi không biết muốn gặp trẫm phải đợi truyền báo sao?"

Sở Du Ninh đổi tay bế cục bột: "Người có thời gian vui đùa với phi tân, không có thời gian gặp con cái của mình sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc