Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt Thế: Cô Là Bậc Thầy Tinh Thần Mạnh Nhất Chương 1: Cuốn Tiểu Thuyết Định Sẵn Bi Kịch (1)

Cài Đặt

Chương 1: Cuốn Tiểu Thuyết Định Sẵn Bi Kịch (1)

“Mộc Chiêu, em suy nghĩ kỹ chưa?”

Suy nghĩ kỹ cái gì cơ?

Mộc Chiêu đột ngột mở mắt, trong mắt lộ ra vẻ bối rối rõ ràng, hiển nhiên chưa bắt kịp tình huống này.

Không… có gì đó không đúng. Câu hỏi này… không phải đang hỏi cô.

Góc nhìn hiện tại của cô rất kỳ quặc, cô giống như chiếc camera đang đứng ngoài quan sát, ngoại trừ thị giác và thính giác, các giác quan khác đều biến mất, thậm chí ngay cả tầm nhìn cũng không thể xoay chuyển được.

Người phụ nữ đang ngồi trên sofa trước mặt kia - người đó trông giống hệt cô.

Còn người đàn ông tuấn tú đứng phía đối diện - hắn khoác lên người một bộ vest trắng được cắt may hoàn hảo, trên mặt nở nụ cười, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống cô ta như thể đang kiểm tra một món hàng.

Một khối cầu tinh thể màu tím lam được đặt trên bàn trà ở giữa hai người.

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, hơi buồn bã hỏi: “Người phụ nữ vừa rồi… là đến để thay thế em sao? Là vì… cô ấy xinh đẹp hơn em phải không?”

Mộc Chiêu kinh ngạc: Ngay cả giọng nói của người phụ nữ cũng giống cô y hệt.

Thế nhưng biểu cảm, thái độ và khí chất của người này lại hoàn toàn khác với cô.

Người phụ nữ này cũng tên là “Mộc Chiêu”. Cô ta mặc một chiếc váy liền tinh xảo, làn da trắng trẻo, mái tóc mềm mại và óng mượt.

Từng chi tiết nhỏ trên đều chứng minh rằng cô ta không phải Mộc Chiêu. Ít nhất là không phải Mộc Chiêu của hiện tại.

Mộc Chiêu vốn là một chiến binh từng vật lộn trong tận thế suốt nhiều năm, trên da cô có đầy vết đốm nám, mái tóc khô xơ vàng hoe do suốt ngày dãi nắng dầm mưa…

Hơn nữa, cô chưa bao giờ mặc váy, thứ quần áo chỉ tổ gây cản trở khi chiến đấu.

Vậy thì chuyện gì đang xảy ra… Cô đang mơ sao?

Nhưng những gì trước mắt lại chân thực đến lạnh người và không giống như một giấc mơ.

Cô nhớ rõ, trước khi mất ý thức, cô đang đọc một cuốn tiểu thuyết nhặt được trong đống tàn tích đổ nát, có tên là [Dị Thú]…

Nghĩ lại thì, trong sách hình như thật sự có một nhân vật trùng tên với cô.

Chẳng lẽ… cô xuyên sách rồi?

Mộc Chiêu tạm thời không thể kết luận, chỉ có thể chọn cách quan sát tình hình.

Người đàn ông đối diện nghe thấy câu hỏi kia thì hơi nhướng mày, dường như có chút ngạc nhiên.

Em sẽ đứng ở trên đỉnh cao nhìn xuống chúng sinh, tất cả bọn họ đều là con rối bị em giật dây trong tầm tay.

Tôi vẫn luôn tin rằng, em có thể làm được.

Nhưng đã một năm trôi qua… vậy mà em vẫn chỉ dừng lại ở cấp 2.

Nói tôi nghe xem, chẳng lẽ tôi đã nhìn nhầm người?”

Giọng hắn tuy ôn hòa, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia âm u, áp lực toả ra vô hình khiến người ta không thể phản bác.

“Mộc Chiêu” ngồi đối diện cúi đầu xuống, cô ta hoảng hốt lắc đầu.

Mộc Chiêu đang quan sát thầm nghĩ: Nếu người phụ nữ này thật sự có thể thao túng não người khác, mà vẫn còn phải sợ hãi tên đàn ông trước mặt…

Vậy chỉ có một khả năng: đối phương mạnh hơn cô ta.

Người đàn ông nói giọng trấn an: “Cô ấy sẽ không thay thế em. Chỉ cần em tiếp tục tiến bộ, sẽ không một ai thay thế được em.”

Nói rồi, hắn nở nụ cười như mê hoặc thôi miên, cầm lấy khối tinh thể trên bàn trà: “Nào, nuốt cái này vào đi, thử đột phá lên cấp 3.”

Mẹ nó, lời ngon tiếng ngọt dụ người ta đi tự sát… Mộc Chiêu thầm chửi mấy câu thô tục trong đầu.

Nếu cô thực sự xuyên vào [Dị Thú] thì khối cầu này rất có thể là dị hạch được mổ ra từ cơ thể dị thú.

Người có dị năng mà nuốt dị hạch thì chỉ có hai kết cục:

Một là đột phá lên cấp cao hơn.

Hai là chết.

Muốn thành công, yêu cầu cần có kỹ năng đủ vững, ý chí cực kỳ kiên định và cả quyết tâm đối mặt với cái chết. Ngay cả khi có đủ ba yếu tố, vẫn phải dựa vào may mắn trong thời khắc mấu chốt.

Thế nhưng, cô nàng “Mộc Chiêu” đang ngồi kia rõ ràng là thiếu tất cả những yêu cầu trên.

Cô ta run rẩy, bất an, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Trong tình trạng này mà nuốt dị hạch, không khác gì tự mình tìm cái chết.

Thế nhưng, cô ta vẫn bị dồn đến đường cùng, chỉ có thể run rẩy nhận lấy dị hạch.

Người đàn ông dịu giọng cổ vũ: “Đúng rồi, cứ như vậy, Mộc Chiêu, hãy chứng minh cho tôi thấy giá trị của em nào.”

Mộc Chiêu rất muốn ngăn cản “Mộc Chiêu” kia, nhưng cô không thể cất tiếng, cũng không thể nhúc nhích được.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương nuốt dị hạch.

Chưa đến ba mươi giây sau, “Mộc Chiêu” ôm ngực, gương mặt hiện rõ vẻ đau đớn thống khổ, sau đó bật dậy lao về phía đối diện.

Người đàn ông nghiêng người tránh né nhẹ nhàng, để mặc cô ta đâm sầm vào bàn trà kim loại sắc lạnh khiến đầu gối và khuỷu tay cô ta lập tức chảy máu.

“Mộc Chiêu” co giật lăn xuống đất, chiếc váy tinh xảo nhuốm đầy máu, cô ta gục xuống, mặt tái nhợt, mắt đỏ ngầu.

Người đàn ông thích thú nhìn toàn bộ cảnh tượng, như đang quan sát một thí nghiệm, bộ vest trắng phẳng phiu thậm chí không hề có lấy một nếp nhăn.

Sau khi quằn quại rên rỉ suốt hai mươi phút, “Mộc Chiêu” đột nhiên ôm đầu hét lên một tiếng chói tai.

Giống như tiếng hét cuối cùng trước khi chết.

Tiếng hét vừa dứt, cô ta hoàn toàn bất động.

Lúc này gười đàn ông mới bước đến, ngồi xổm xuống trước mặt cô ta, xác nhận mạch đập.

Hắn tiếc rẻ thở dài một tiếng, rồi cử động tay.

Chiếc ly nước trên bàn trà như bị một sức mạnh vô hình kéo lên, uốn cong lượn như cá bơi, biến thành một lưỡi dao sắc bén.

Lưỡi dao nước lơ lửng ngay giữa trán “Mộc Chiêu”, chỉ cần một lực đủ mạnh là có thể xuyên thủng trán.

Đột nhiên, hắn cảm thấy nơi này quá sạch sẽ, nếu ra tay tại đây sẽ làm bẩn sàn và ghế sofa.

Hắn tặc lưỡi tỏ vẻ ghét bỏ, rồi quay người đi lấy bộ đàm.

Mộc Chiêu vẫn đang quan sát mọi chuyện. Dựa vào phân tích năng lực và hành vi, cô đã đoán ra được thân phận người đàn ông này.

Nam chính của [Dị Thú], Tô Khinh Thần.

Cũng ngay khoảnh khắc ấy, tầm mắt của cô đột nhiên lóe lên, cô bị một lực lượng vô hình không thể cưỡng lại hút vào “xác chết” nằm dưới sàn.

Bà mịa… giờ cô mất luôn cả thị giác, chỉ còn lại thính giác hoạt động.

Cô nghe thấy giọng của Tô Khinh Thần:

“Gọi hai người đến xử lý thi thể.”

Không lâu sau, có tiếng mở cửa, theo đó là tiếng bước chân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc