Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhất cử tam đắc.
"Tiểu Tâm Tâm, cậu có thể chủ động đi tìm những con quái vật này... không, sinh vật biến dị không?"
Tiểu Tâm Tâm có chút áy náy: [Kí chủ, Tiểu Tâm Tâm không làm được, chỉ có thể quét xem trong vòng một trăm mét có sinh vật nguy hiểm hay không.]
Tiểu Tâm Tâm vừa định nói, sau khi kiểm tra, gần đây chỉ có một con sinh vật biến dị này.
Đột nhiên, trên màn hình không gian hệ thống, lại xuất hiện ba chấm đỏ...
"Được rồi, tôi tin cậu."
Kí chủ tốt quá, Tiểu Tâm Tâm cảm động, cắn khăn tay trong không gian hệ thống.
"Ba con quái này ở đâu?"
Số lượng sinh vật nguy hiểm có chút nhiều, Tiểu Tâm Tâm cảm thấy dùng từ để miêu tả có vẻ phức tạp, nên quyết định trực tiếp truyền giao diện màn hình trong không gian hệ thống cho Giang Vọng Thư.
Vọng Thư liếc nhanh hình ảnh trong đầu, nắm chắc vị trí của ba con quái vật.
Lần này, cô không định chờ chúng tấn công, mà chủ động xuất kích.
Mặc dù cá trê đột biến này không quá nguy hiểm, nhưng lực tấn công của nó vẫn rất mạnh. Ba con cùng nhắm đến cô, nếu không tránh kịp thì sẽ gặp khổ.
Vị trí ba con quái có gần có xa, hai con ở phía trước cô, và một con ở phía sau, cô quyết định đổi hướng, cho chiếc thuyền tiến gần con sinh vật nguy hiểm phía sau.
Giải quyết con đơn độc trước.
Giang Vọng Thư cảm nhận được, bây giờ cô chèo thuyền mạnh mẽ hơn một chút.
Điểm đỏ ngay phía trước.
Giang Vọng Thư không chút do dự, giơ mái chèo lên và đập mạnh xuống.
Hành động này dường như đã chọc giận sinh vật nguy hiểm dưới nước, nó nhảy vọt lên, há to miệng nhằm vào Giang Vọng Thư. Cô nghiêng người tránh né, đổi tay cầm mái chèo, rồi vung mạnh trở lại.
"Bốp" một tiếng, con cá trê đột biến bị đập vào mép thuyền và rơi thẳng xuống ván thuyền.
Nó không còn khả năng phản kháng, chỉ còn lại cái đuôi yếu ớt vẫy vùng.
Lúc này, hai con còn lại cũng đồng thời đến gần chiếc thuyền.
Hai sinh vật này như đã bàn bạc trước, đồng loạt tấn công Giang Vọng Thư. Cô lách người, dùng mái chèo đánh bay một con, nhưng không thể tránh được đòn tấn công của con còn lại.
Cô giơ tay còn lại lên, ngón tay khẽ động, làm cho nỏ bắn ra những mũi tên sắc bén.
Lần đầu sử dụng, độ chính xác có hơi kém.
Cô chỉ bắn trúng đuôi cá.
Cái miệng lớn của con cá vẫn há ra với những chiếc răng sắc nhọn. Nhưng may mắn thay, uy lực của nỏ không tệ, sau khi bắn trúng đuôi cá trê đột biến, nó đã bị quán tính làm lệch sang một bên.
Mũi tên suýt nữa đã sượt qua cánh tay Vọng Thư.
Cô không bị thương.
Nhưng Tiểu Tâm Tâm cũng không nhắc nhở rằng cô đã tiêu diệt thành công, chứng tỏ ba con cá trê này vẫn chưa chết, chỉ là mất đi khả năng hành động.
Cô nhặt mái chèo lên, từng con một lại bồi thêm những nhát cuối.
Cả ba sinh vật nguy hiểm đều là cá trê đột biến.
Cô chọc vào ổ cá trê đột biến à? Hay là khu vực này chủ yếu là cá trê đột biến?
Sau khi bồi thêm nhát cuối cùng, giọng nói mềm mại của Tiểu Tâm Tâm vang lên:
[Chúc mừng kí chủ đã thành công đánh bại ba sinh vật nguy hiểm, nhận được ba cơ hội rút thưởng.]
[Kí chủ bây giờ có muốn rút thưởng không?]
"Rút!"
"Đúng rồi." Giang Vọng Thư hỏi: "Có thể rút ba lần liên tiếp không?"
Cái bàn xoay kia khiến cô chóng mặt.
[Có thể ạ.]
Ba lần rút liên tiếp kết thúc, giọng Tiểu Tâm Tâm có chút kích động: [Kí chủ, kí chủ, ngài đã rút trúng hai giải đỏ, còn có một giải xanh lam.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


