Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Tiểu Năng! Tiểu Tuyết!"
Thời Vãn bật dậy khỏi sofa, mồ hôi thấm đẫm áo, thở dốc với khuôn mặt đầy đau đớn.
Không đúng! Không phải cô đã bị Tống Dục Xuyên đâm xuyên tim chết sao?
Chuyện gì đang xảy ra đây?
Hình ảnh cuối cùng trước khi chết hiện rõ trong đầu cô: Tiểu Năng và Tiểu Tuyết bị Quỷ Đằng mà cô tự tay nuôi lớn đâm xuyên người, máu me đầy người và gục ngã giữa bầy thây ma…
Nghĩ đến đây, cảm giác nghẹt thở lại ập tới, sắc mặt cô trở nên trắng bệch.
Tiểu Năng… Tiểu Tuyết…
"Chị ơi, em đói rồi!"
Một chàng trai cao lớn chạy nhanh đến trước mặt cô, đôi mắt đen láy sáng ngời, đầy ngây thơ và tràn ngập mong đợi nhìn cô.
"Tiểu Năng?"
Thời Vãn nhìn cậu em trai cao to trước mặt, bối rối: "Em… còn sống?"
"Thời gian hiện tại là 12 giờ ngày 15 tháng 8 năm 2120. Đây là bản tin buổi trưa: Nhiều khu vực xuất hiện hiện tượng nắng nóng, số ca bệnh liên quan đến sốc nhiệt tăng mạnh so với cùng kỳ năm ngoái. Người dân được khuyến cáo thực hiện các biện pháp tránh nóng, những người làm việc ngoài trời nên giảm giờ làm theo tình hình thời tiết hàng ngày."
Âm thanh từ bản tin thời sự phát ra từ TV trong phòng khách.
Ngày 15 tháng 8 năm 2120? Đây chẳng phải là một tháng trước khi mạt thế bắt đầu sao?!
"Chị…"
"Chát!"
Lời Tiểu Năng chưa kịp dứt, một cái tát vang dội đã hạ thẳng vào mặt cậu. Trong không gian rộng rãi của phòng khách, âm thanh ấy nghe càng rõ ràng, để lại trên má cậu in rõ hằn năm ngón tay.
"Hu hu hu… Chị đánh em! Em phải đi mách em gái, chị không cho em ăn mà còn đánh em!"
Cậu thanh niên cao gần 1m9 ngồi phịch xuống đất, gào khóc nức nở.
Đau thật!
Cảm giác này quá chân thật. Cô đã thực sự trọng sinh trở lại!
Nước mắt không thể kìm nén trào ra từ khóe mắt Thời Vãn. Tiểu Năng còn sống, Tiểu Tuyết cũng…
Khoan đã, Tiểu Tuyết!
Thời Vãn nhìn quanh căn phòng, không thấy bóng dáng Tiểu Tuyết đâu.
Cô vội vàng hỏi: "Tiểu Tuyết đâu rồi?"
Tiểu Năng thấy chị mình nước mắt lưng tròng, có phần hoảng sợ, lắp bắp trả lời: "Em gái ra ngoài ăn rồi…"
Ngày 15 tháng 8, ra ngoài ăn…
Không xong rồi! Hôm nay là ngày Tống Dục Xuyên cầu hôn Tiểu Tuyết!
"Rầm!"
Thời Vãn bật dậy khỏi ghế nhưng đôi chân không quen cử động khiến cô khuỵu xuống thảm, đầu gối chạm đất tạo ra một âm thanh nặng nề.
Trong giây phút bối rối, cô… cúi đầu lạy Tiểu Năng một cái!
Tiểu Năng sững sờ: "…"
Thời Vãn mặt mày cứng đơ: "…"
Không gian phòng khách bỗng nhiên yên lặng.
Hai chị em nhìn nhau trừng trừng.
"Chị… chị làm trò gì vậy?" Giọng Tiểu Năng run run.
Xong rồi, chị của cậu điên mất rồi!
"Tiểu Năng, đỡ chị dậy."
Nhìn thấy chị mình như vậy, Tiểu Năng thấy vui vẻ cười khúc khích rồi bắt chước dáng đi của cô, lắc lư y như thật.
"Vui phết nhỉ!"
Thời Vãn quay đầu lại, thấy Tiểu Năng bắt chước dáng đi của mình, hai vai rung rung như đang diễn trò, cô hít sâu một hơi, dồn sức vào lòng bàn tay.
"Chát!"
Một cái tát nữa giáng xuống má còn lại của Tiểu Năng, dấu đỏ trên mặt cậu giờ đây đối xứng hoàn hảo.
"Còn dám bắt chước nữa hả!"
Thời Vãn lườm nguýt, tức tối bước nhanh ra ngoài biệt thự.
Khi Tiểu Năng chạy theo kéo tay cô, đôi mắt cậu đầy nước, giọng điệu nài nỉ: "Chị, chị đi tìm Tiểu Tuyết đúng không? Em dẫn chị đi!"
Thấy ánh mắt khẩn cầu của cậu, Thời Vãn chỉ ngần ngại một giây, rồi gật đầu: "Được!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




