Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ban đầu, chủ nhà kho không muốn cho thuê ngắn hạn, nhưng trước sự hào phóng của Thời Vãn, người này không thể từ chối khi cô trả giá gấp đôi.
Sau khi thuê xong, Thời Vãn gửi địa chỉ nhà kho cho Thời Tuyết.
Cạnh khu nhà kho có một bãi đất trống. Chỉ cần sắp xếp lại một chút, nơi này có thể trở thành điểm giao hàng thuận tiện để cô thu gom đồ vào không gian của mình.
Nghĩ đến đó, Thời Vãn mở ứng dụng đặt hàng trực tuyến trên điện thoại, bắt đầu "càn quét".
Nào là trà sữa khoai môn, trà sữa thạch thủy tinh trắng, trà xoài bưởi, trà nho phô mai, trà đen hương nhài hay trà ô long hương quế hoa,...
Ngoài trà sữa thì phải thêm đồ ăn vặt.
Dưa hấu, nho, dưa lưới, sầu riêng, đào, mít không thể bỏ sót thứ gì!
Thời Vãn thao tác nhanh như gió, chỉ cần lướt qua là thêm vào giỏ hàng. Cuối cùng, tất cả được đặt hàng trong một lần duy nhất.
Khoảng một giờ sau, Thời Vãn đặt điện thoại xuống, nằm phịch lên bãi cỏ, nhìn lên bầu trời trong khi hoàng hôn dần buông xuống.
"Không ngờ tiêu tiền cũng là một việc tốn sức đến vậy," cô thì thầm.
Bãi cỏ phơi nắng cả ngày vẫn còn nóng hầm hập, nhưng với một người đã trải qua mười năm trong thế giới tận thế như cô, điều này chẳng là gì.
Không khí trong lành, bầu trời trong xanh, thậm chí cả làn gió nóng thổi qua cũng đáng yêu đến lạ thường.
Ai mà ngờ rằng chỉ một tháng sau, tất cả những điều này sẽ hoàn toàn biến mất?
Thời Vãn nằm trên cỏ đến khi trời tối hẳn. Một nhân viên giao hàng xuất hiện, tay xách theo một đống túi lớn đựng trà sữa, cẩn thận bước đến.
"Xin hỏi, khách có đuôi số điện thoại 1090 phải không? Đồ giao hàng của chị đã đến."
Thời Vãn nhanh chóng đứng dậy, mỉm cười với người giao hàng: "Là tôi, cứ để đó."
"Vâng, chúc chị ngon miệng."
Nhân viên giao hàng để các túi trà sữa xuống rồi rời đi. Sau đó, lần lượt là trái cây, đồ nướng, bánh ngọt cũng được giao tới.
Đợi đến khi chắc chắn xung quanh không có ai, Thời Vãn nhanh chóng thu tất cả mọi thứ vào không gian riêng của mình.
Lúc này, Thời Tuyết nhắn tin báo rằng chú Kiều đã đến.
Nhìn đồng hồ, 6 giờ rưỡi, cũng không quá muộn, Thời Vãn liền lái xe về nhà.
"Chị!"
Thời Vãn vừa bước vào cửa thì Thời Tuyết đã chạy ra đón, cô ta chỉ về phía phòng khách nơi một người đàn ông trung niên đang ngồi: "Chú Kiều đến rồi."
"Ừ."
Thời Vãn gật đầu, bước tới chào hỏi.
"Chú Kiều, chúng ta vào phòng làm việc nói chuyện được không?"
Người đàn ông mặc bộ vest chỉnh tề, dáng vẻ nghiêm nghị. Dù đã ngoài bốn mươi nhưng ông vẫn giữ được phong thái cao quý, vẻ ngoài điển trai không hề bị ảnh hưởng bởi tuổi tác.
"Được."
Chú Kiều gật đầu, đứng dậy theo Thời Vãn vào phòng làm việc.
Trong khi đó, Thời Tuyết và Thời Năng cùng nhìn theo bóng lưng chú Kiều rời đi, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
"Cuối cùng cũng đi rồi, chú Kiều đúng là áp lực quá lớn."
Thời Tuyết ngả người lên ghế sofa, như thể vừa thoát được một màn tra tấn tinh thần.
"Không sao đâu, em gái, anh bảo vệ em mà!" Thời Năng nghiêm túc nói, làm ra vẻ đầy "anh hùng".
Thời Năng vỗ ngực, đầy nghiêm túc cam đoan.
Nhìn thấy dáng vẻ của Thời Năng, trong đầu Thời Tuyết hiện lên hình ảnh kiếp trước, dù đến chết Thời Năng vẫn ôm chặt lấy cô ta để che chở.
Đôi mắt Thời Tuyết hơi đỏ, giọng nghẹn ngào. Đột nhiên cô nhớ ra điều gì đó, nghiêm túc dặn dò Thời Năng: "Anh, chuyện chị có không gian, anh nhất định không được nói với ai. Nếu để lộ, chị sẽ gặp nguy hiểm, có thể sẽ chết đấy. Hiểu không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






