Nàng ấy thiên tư cực tốt, ngắn ngủi năm mươi năm đã tu đến Trúc Cơ đại viên mãn, bất cứ lúc nào cũng có thể Kết Đan.
Thiên tư thông minh như vậy lẽ ra phải được thăng vào Nội môn trong các cuộc tuyển chọn Ngoại môn năm này qua năm khác nhưng điều khiến người ta bất ngờ là Lăng Tố cho đến nay vẫn chưa bái nhập Nội môn, ngược lại vẫn luôn ở lại Ngoại môn nơi có tài nguyên tàm tạm.
Nàng ấy tính tình ôn hòa, đối xử với mọi người cũng luôn rất tốt, đệ tử Ngoại môn có chỗ nào không hiểu trong tu luyện, chỉ cần đến thỉnh giáo nàng ấy, nàng ấy cũng chưa từng keo kiệt, sẽ tận tình chỉ điểm, không hề giấu nghề.
Vì vậy các đệ tử Ngoại môn đều rất kính trọng nàng ấy, cũng đều tâm cam tình nguyện gọi nàng ấy một tiếng "đại sư tỷ".
Kim Song Song thật sự thích Lăng Tố.
Lúc trước nàng mới vào tông môn, đã rất được Lăng Tố chiếu cố.
Chiếu cố một mạch cho đến tận bây giờ.
Nàng vui vẻ chạy tới, Lăng Tố đứng ở bậc đá phía trên nhìn xuống, liền thấy cô nhóc mặc chiếc váy ngắn màu cam, trắng trắng mềm mềm, hai má đỏ hây hây.
Nàng còn mang theo vài phần non nớt tròn trịa của thiếu nữ, khi cười lên trông ngây thơ đáng yêu, vẫn còn vương vài phần tính trẻ con.
Lăng Tố không khỏi cũng mỉm cười, tay lật một cái, lấy ra một giỏ trái cây, trong giỏ chất đầy những quả linh quả tươi ngon giòn rụm, đưa cho Kim Song Song, dịu dàng nói: "Đây là linh quả của núi Thiên Mông, biết muội thích, ta tiện đường mang về một ít."
Sư đệ sư muội Ngoại môn đông đảo, Lăng Tố cũng đều rất thích nhưng người nàng ấy thích nhất và hay nhớ mong, có lẽ chính là cô nhóc đơn thuần đơn giản, mỗi ngày theo thói quen chạy ngược chạy xuôi giữa linh điền, tịnh thất và nhà ăn này.
Tuy đồng môn Tiên Cung đa số hòa thuận nhưng hễ nơi nào có người là có giang hồ, huống chi là ở Ngoại môn nơi tài nguyên tu luyện kém xa Nội môn này.
Lăng Tố đã thấy nhiều đồng môn Ngoại môn vì tài nguyên tu luyện, vì có cơ hội tiến vào Nội môn mà cạnh tranh, nàng ấy cũng không khinh thường.
Dù sao bước vào tiên đồ, tự nhiên là phải cạnh tranh, phải nỗ lực vắt kiệt tâm tư vì một tia cơ duyên.
Tuy nhiên nàng ấy cũng không nhịn được mà quan tâm nhiều hơn một chút đến cô sư muội nhỏ bé ngoài ăn cơm ngủ kỹ trồng linh thảo ra thì mang dáng vẻ nằm ườn này.
Huống chi đứa bé này năm đó còn giúp nàng ấy, thay đổi cuộc đời nàng ấy...
"Đại sư tỷ ra ngoài bận rộn, vốn đã mệt mỏi, nay còn nhớ mang linh quả cho muội, tốn công quá ạ."
Cô nhóc xinh đẹp má phính mắt sáng lên, lại không nhịn được ngượng ngùng nói.
Đôi mắt to tròn vo của nàng đen trắng rõ ràng, thèm thuồng nhìn chằm chằm vào linh quả.
Lăng Tố không khỏi bật cười, nỗi mệt mỏi trong lòng cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.
"Cầm lấy đi, chẳng qua là tiện đường mang về thôi." Nàng ấy khựng lại một chút, mỉm cười nhìn Kim Song Song nói một tiếng cảm ơn rồi nhận lấy linh quả, vừa cùng nàng đi lên núi, vừa cười nói: "Ta vừa nhìn giờ liền nghĩ, chắc là sư muội sắp đi ăn cơm rồi, chi bằng đợi ở đây một chút, quả nhiên đợi được muội."
Giờ giấc sinh hoạt của Kim Song Song cực kỳ đúng giờ, cứ đến giờ cơm là chắc chắn sẽ gặp nàng trên con đường đi qua nhà ăn này, ôm cây đợi thỏ cũng chuẩn xác y hệt.
Kim Song Song ngửa đầu nhìn trời.
Ăn cơm là chuyện quan trọng nhất của đời mèo, nàng cũng không khống chế được mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


