Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn quanh bốn phía không biết nên để tiền ở đâu, cô bèn đưa cho A Ô: "Em cầm số tiền này thuê người đến dọn bùn đất chắc là đủ đấy. Trước tiên cứ dọn dẹp, kiểm tra lại kết cấu ngôi nhà đã. Nhất định phải đảm bảo an toàn, con người mới là gốc rễ."
A Ô không nhận tiền, cả người đờ đẫn.
Đêm qua, cô ấy ngồi bên mép nước chờ đợi nước rút để lộ ra căn nhà của mình. Khi lội nước vào đến sân, cô ấy đã òa khóc nức nở, mọi nỗ lực đều đã hóa thành hư không.
Hướng Gia nhét cả quýt lẫn tiền vào tay cô ấy, định đi dạo quanh sân thì nhìn thấy gần chỗ vali vẫn còn đặt một cuốn sổ tay bản thảo đã bị nước lũ làm cho nát bấy.
Dòng nước lũ đã cuốn trôi lớp giấy bên ngoài, do ngâm nước quá lâu nên nét chữ ở những trang trong cũng đã nhòe nhoẹt.
Chỉ còn thấp thoáng nhìn thấy một dòng chữ: Có lý tưởng, núi cao biển rộng cũng hóa bằng phẳng.
"Chị định đầu tư vào em." Hướng Gia nhìn chăm chú vào dòng chữ đó. Chỉ cần trời hửng nắng, trang giấy sẽ khô cứng lại và đóng bánh, nét chữ rồi sẽ biến mất. "Chị rất coi trọng em, chị cảm thấy em rất có tiền đồ."
“Em không cần thấy ngại đâu, chị sẽ soạn hợp đồng, chị không chịu thiệt mà em cũng chẳng được hời quá nhiều, chúng ta là hợp tác. Kim Ô nhỏ, hy vọng em có thể tỏa sáng.”
Kim Ô là mặt trời, có thể xua tan bóng tối.
A Ô nắm chặt tiền, ngẩn người vài giây rồi đột nhiên òa khóc nức nở, như xé ruột xé gan. Cô ấy ôm mặt ngồi xổm trên vũng bùn, tấm lưng gầy gò run rẩy dưới lớp áo, tiếng khóc vang dội cả một vùng.
“Đến giờ ăn thì đi ăn cơm đi, dành thời gian bên bà nhiều hơn.” Hướng Gia không muốn nhìn A Ô khóc, cảm thấy rất khó chịu, cô vốn không thích rơi nước mắt. Từ lần đầu tiên đánh ngã kẻ bắt nạt mình xuống đất, cô đã không còn khóc nữa. “Đừng khóc lâu quá, suy nghĩ kỹ về chi tiết hợp tác của chúng ta đi, làm sao để vực dậy nhà trọ A Ô.”
Hướng Gia giẫm lên bùn đất bước qua ngạch cửa cao, chạm ngay phải ánh mắt của Lâm Thanh Hòa. Anh mặc áo phông đen và quần jean rất cũ, tuy quần không rách nhưng đã mòn vẹt nghiêm trọng, ống quần nhét vào đôi ủng đi mưa màu đen, đôi chân thon dài thẳng tắp.
Tay anh cầm một cây búa, tay kia giữ tấm biển hiệu mới tinh còn vương mùi sơn. Nhan sắc của anh đúng là “hàng tuyển”, ăn mặc rách rưới thế này cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp ấy.
Hướng Gia khép cánh cổng lớn của nhà trọ A Ô lại, chặn tiếng khóc của cô ấy ở trong nhà.
“Anh đóng cái biển hiệu này có ích gì không?” Đã “cởi trần chạy rông” rồi, còn quan tâm đến một miếng vá sao?
“Có ích.” Lâm Thanh Hòa trưng ra vẻ mặt chẳng thèm để ý, một tay giữ biển hiệu, tay kia cầm đinh cố định vị trí, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng kẹp lấy cây búa. Một mình đóng đinh có chút khó khăn, Hướng Gia nhìn anh một lúc rồi bước tới giúp anh giữ tấm gỗ.
“Đường đến huyện lỵ thông chưa?”
Động tác của Lâm Thanh Hòa khựng lại, ngay sau đó bất động thanh sắc lùi sang bên cạnh nửa bước, ấn đinh lên mặt gỗ: “Hai giờ thông xe.”
Tóc Hướng Gia búi cao, lộ ra chiếc cổ trắng ngần mảnh mai, đôi mắt hạnh trong veo lạnh lùng. Đứng quá gần, chỉ cần nghiêng đầu một chút là có thể nhìn thấy mảng da trắng nơi xương quai xanh của cô.
Sữa tắm ở nhà trọ trên phố chất lượng bình thường nhưng mùi rất nồng, hương trà trắng thơm đến mức mang tính công kích.
“Tàu hỏa ngày mai mới thông.” Lâm Thanh Hòa nhắc nhở cô một câu.
“Cô muốn quyên tiền à?” Lâm Thanh Hòa gõ ba nhát đóng ngập chiếc đinh sắt vào, liếc nhìn Hướng Gia một cái, rồi móc từ túi quần ra một chiếc đinh khác, vòng qua phía bên kia của cô.
Anh ra hiệu cho Hướng Gia buông tay, không cần giữ nữa.
“Ừm.” Đôi mắt to của Hướng Gia khẽ chớp, cô vẫn ngồi xổm giữ tấm gỗ, một tay giơ cao chống đỡ tấm bảng đó. Đầu ngón tay cô thon dài trắng muốt, dưới ánh mặt trời toát lên vẻ thuần khiết vô cùng.
Lâm Thanh Hòa: "..."
“Nếu cô đến vì chuyện gì đó thì có thể nói thẳng.” Lâm Thanh Hòa cũng không đuổi cô đi nữa, vừa giữ đinh đóng vào vừa nói với giọng trầm chậm: “Không cần thiết phải đầu tư quá nhiều đâu, cô sẽ không nhận được... kết quả mà cô mong muốn đâu.”
Hướng Gia ngước đầu nhìn những đường nét cơ bắp căng lên trên cánh tay Lâm Thanh Hòa khi anh vung búa, trôi chảy và dứt khoát, thảo nào anh ta kiếm được tiền của phụ nữ.
“Tôi đâu muốn kết quả gì, cũng chẳng có kết quả gì sất. Không cần giữ nữa nhỉ?”
Lâm Thanh Hòa nhìn cô một cái, xách búa bước xuống bậc thềm. Anh móc bao thuốc lá trong túi quần ra, rút một điếu ngậm lên môi. Khi hàng mi vừa nhướng lên chạm phải ánh mắt của Hướng Gia, anh lại gỡ điếu thuốc xuống, nhét trở lại bao rồi cất vào túi quần.
Anh lấy ra một hộp kẹo khác, đưa cho Hướng Gia: “Ăn không?”
“Tôi là người dân ở đây.” Hướng Gia đưa tay ra trước mặt Lâm Thanh Hòa, giọng rất nhẹ, “Bà ngoại tôi là người thôn Giang Vĩ, cách đây hai mươi cây số, giờ đã bị nước ngập rồi.”
Tay đang đổ kẹo của Lâm Thanh Hòa khựng lại, Hướng Gia là người bản địa sao?
Hướng Gia biết nói tiếng địa phương, tuy phát âm hơi lạ nhưng âm điệu cơ bản thì đúng.
“Một viên là đủ rồi, cảm ơn.” Hướng Gia nhận lấy một viên kẹo, đặt lên đầu lưỡi, quay đầu nhìn dòng sông Lật mênh mông, chiếc cằm trắng ngần tắm dưới ánh mặt trời, gió thổi tóc cô bay về phía sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










