Cô nhảy xuống từ trong cơ giáp, cơ giáp hạt hóa được thu vào nhẫn cơ giáp, đặt bên trong dùng lõi năng lượng để sạc, sau đó đi vào trạm thu mua phế liệu, tiện tay trải một tấm đệm trên sàn rồi lấy chân cua trong không gian ra.
Kỹ năng giám định lướt qua, phía trên chân cua cũng hiện ra mấy dòng chữ.
【Chân cua hoàng đế cấp S, độ ô nhiễm 26%】
Dư Thập Nhất nhìn thấy con số này có chút bất ngờ.
Rõ ràng đều là cấp S, tại sao độ ô nhiễm của chân cua hoàng đế lại thấp hơn nhiều so với ớt hiểm và tỏi?
Là do sự khác biệt giữa thực vật và động vật? Hay là vì một lý do nào khác?
Dư Thập Nhất không thể xác định được, nhưng cô mơ hồ cảm thấy mình đã bỏ qua một điều kiện quyết định nào đó. Cô suy nghĩ một lúc, quyết định tạm thời không nghĩ nữa, mà thử truyền tinh thần lực vào chân cua một lần nữa.
Lần này, mục tiêu của cô không phải là quét, mà là muốn kéo những chất ô nhiễm lắng đọng kia ra ngoài.
Chất ô nhiễm bám trên chân cua không nhiều, nhưng lại vô cùng nhỏ. May mà Dư Thập Nhất là một người có tinh thần lực, thậm chí còn làm được kỳ tích phục hồi biển tinh thần, nên quá trình này diễn ra khá suôn sẻ.
Tinh thần lực giống như những chiếc móc nhỏ móc vào chất ô nhiễm trong chân cua, thuận lợi kéo những thứ bên trong ra ngoài.
Thành công rồi!
Dư Thập Nhất thấy giá trị ô nhiễm của chân cua giảm xuống còn 23%.
Cô tiếp tục cố gắng, một hơi giảm giá trị ô nhiễm xuống còn 0.
Lần này, dòng chữ trên bảng giám định đã thay đổi.
【Chân cua hoàng đế cấp S, có thể ăn được】
Dư Thập Nhất phấn khích nhảy dựng lên, nhìn quanh bốn phía, lôi hết những phế liệu chưa bán đi trong kho ra, loảng xoảng rèn lại thành một cái nồi sắt lớn, còn làm thêm cả vỉ hấp và nắp nồi.
Cái nồi này có đường kính đến hai mét, sâu hơn một mét.
Không phải Dư Thập Nhất không muốn làm lớn hơn, mà là không cần thiết.
Bây giờ chỉ có một mình cô ăn, mà chân cua lại lớn như vậy, cô thậm chí chỉ cần một đoạn nhỏ là đã ăn no rồi.
Cô mặc bộ xương ngoài, chặt cả một chiếc chân cua thành những đoạn dài bằng bàn tay, rồi mở gói quà gia vị lớn mà hệ thống đã cho.
Gói quà gia vị lớn bao gồm phần lớn các loại gia vị dùng trong nấu ăn, từ muối đơn giản nhất đến các loại hương liệu như quế, đầy ắp một túi lớn, ngay cả hành, gừng, tỏi cũng có, chỉ có điều kích thước của hành, gừng, tỏi là kích thước bình thường nhất, đặt cạnh chân cua hoàng đế trông như con người và con kiến vậy.
Luộc hết cả chân cua hoàng đế chắc chắn là không thể, nhưng dùng hết tất cả gia vị để nấu một đoạn chân cua thì vẫn được.
Thực ra cua hấp là cách ăn giữ được vị nguyên bản ngon nhất, nhưng Dư Thập Nhất không quan tâm.
Cô không quan tâm có tươi hay không, cô chỉ quan tâm trong miệng mình có vị hay không.
Cô muốn ăn món có vị đậm đà!
Vì tỏi và ớt trong tay là nhiều nhất, Dư Thập Nhất quyết định làm một món chân cua sốt tỏi!
Cô đổ nước vào nồi, sau đó cải tạo khối năng lượng một chút, biến nó thành một cái bếp thông minh có thể điều chỉnh nhiệt độ và làm nóng nhanh, rồi đặt những đoạn chân cua đã cắt lên nồi bắt đầu hấp.
Dư Thập Nhất nhân lúc hấp cua liền đi xử lý sạch sẽ chất ô nhiễm trong tỏi và ớt, rồi dùng dao băm nhỏ.
Cô còn chưa băm xong tỏi đã ngửi thấy một mùi hương thơm ngọt đậm đà đến rung động lòng người.
-
Lâu Khí thuận lợi đến bến cảng neo đậu, và gặp được người phụ trách của quân đoàn này.
Người phụ trách đồn trú ở đây là Đại tá của Quân đoàn 3, ông đã bận tối mặt tối mũi vì tình hình chiến sự suốt một thời gian dài, nên khi nghe nói có người muốn gặp mình thì lập tức từ chối.
"Không gặp, đang bận lắm."
"Là công tử Lâu Khí của nhà họ Lâu ở Tinh cầu Đế Đô." Binh sĩ cận vệ đến thông báo nói.
Đó là người thừa kế của nhà họ Lâu, con trai cả của Nguyên soái Lâu thuộc Quân đoàn 1, người trong tương lai chắc chắn sẽ kế thừa Quân đoàn 1, tầm quan trọng của anh ta không cần nói cũng biết.
Hiện tại tín hiệu chưa khôi phục, ngay cả chiến hạm cũng không thể rời khỏi Tinh cầu K619, mà binh lực lại không đủ, lỡ như không cẩn thận, Lâu Khí thật sự có thể chết ở đây.
Đến lúc đó ai sẽ chịu trách nhiệm?
Nói là do Trùng tộc gây ra ư?
Không thể nào.
Vị Đại tá vốn xuất thân từ Quân đoàn 1, đương nhiên biết phong cách hành sự của Quân đoàn 1, đến lúc đó, đừng nói là Trùng tộc, ngay cả một quý tộc nhỏ như ông ta cũng có thể bị trút giận mà đưa lên tòa án quân sự.
Đại tá hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại, không nổi giận, cũng không làm tình hình trở nên quá khó xử, sau đó mới nói: "Cho anh ta vào đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)