Kiếp trước, chỉ có Trần Dục là người cô không tin lầm. Nhưng trọng sinh trở về, thời không xoay chuyển, liệu người này có còn giống như trước kia không?
Lâm Nhược gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu. Hiện giờ cô chỉ muốn nhanh chóng rèn luyện cho cơ thể mạnh mẽ hơn. Những chiêu thức trước kia không cần cố ý nhớ lại mà dường như đã khắc sâu vào tâm trí.
Nhưng với cơ thể hiện giờ những chiêu thức này vẫn còn rất lạ lẫm. Mỗi động tác tung ra đều mang vẻ gượng gạo, độ nhanh nhẹn và thành thục đều phải từ từ luyện tập lại.
Cô nằm trên sàn phòng ăn thở hổn hển. Lâm Nhược rất hưởng thụ cảm giác đột phá giới hạn này, nó khiến cô cảm nhận chân thực rằng mình vẫn còn sống. Sau khi vận động cơ thể một lúc, dị năng hệ Thủy vận hành hết công suất khiến cơ thể bớt mệt mỏi đi nhiều, cô mới bò dậy, chậm rãi đi vào phòng tắm.
Đứng trước gương, Lâm Nhược nhìn hình ảnh phản chiếu: gò má ửng hồng, đầu đầy mồ hôi. Đây chính là một bản thân đang sống sờ sờ.
Cô xả nước nóng vào bồn, ngâm cả người vào trong. Dị năng hệ Thủy vận hành nhanh chóng, cô thở hắt ra một hơi dài đầy khoan khoái.
Thoải mái ngâm mình trong làn nước nóng, Lâm Nhược đã hồi phục hoàn toàn, cơ bắp trên người lại tràn đầy sức sống vô hạn. Cô lấy vài viên tinh hạch từ không gian, nắm trong tay hấp thu năng lượng để tu luyện dị năng.
Hơn một giờ sau, cô mới ném những viên tinh hạch đã cạn kiệt năng lượng trở lại không gian, cầm chìa khóa chuẩn bị xuống lầu.
"Tiểu Nhược, ra ngoài đấy à?"
Lâm Nhược vừa bước ra khỏi cửa khu nhà thì thấy bà Ngô ở tầng dưới đang xách một túi đồ ăn sáng từ ngoài về.
"Bà Ngô."
Sau khi bố mẹ Lâm Nhược qua đời, bà Ngô đã giúp đỡ rất nhiều trong việc lo hậu sự nên trong lòng Lâm Nhược vô cùng biết ơn bà. Sau nhiều năm gặp lại, trong lòng cô dâng lên những con sóng cảm xúc.
"Ừ."
Bà Ngô cẩn thận quan sát nét mặt Lâm Nhược. Thấy cô không còn vẻ suy sụp như trước, cả người toát ra luồng sinh khí, lúc này bà ấy mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Hôm qua nghe nói hai kẻ đáng chết kia lại đến, cô gái nhỏ tuổi đầu đã phải chịu đựng cảnh như vậy thật khiến người ta đau lòng.
Bà ấy nở nụ cười hiền hậu, đưa túi đồ ăn sáng trong tay về phía Lâm Nhược: "Bà mua ít đồ ăn sáng, cháu có muốn mang một ít đi ăn dọc đường không?"
Lâm Nhược cười từ chối: "Cháu cảm ơn bà Ngô, lát nữa cháu ra ngoài ăn, bà cứ đưa cho Lộ Lộ ăn đi ạ."
Kiếp trước, khi trời cực lạnh, để cháu gái nhỏ không bị rét, bà Ngô đã nhường hết tất cả quần áo bông cho cô bé, còn chính bà ấy thì bị chết cóng.
Nhưng nhà bà ấy chỉ có hai bà cháu nương tựa vào nhau, con trai bị thiên tai mạt thế kẹt ở thành phố D không về được. Bà ấy chết rồi, cháu gái nhỏ làm sao có thể sống sót?
Đợi đến một tuần sau, khi Lâm Nhược phát hiện bà Ngô qua đời thì cháu gái nhỏ nằm cạnh bà ấy cũng đã tắt thở vì đói.
Kiếp này tuy không giúp được nhiều, nhưng cô vẫn sẽ cố gắng hỗ trợ một chút, coi như trả lại ân tình bà Ngô đã dành cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


