“Đúng rồi, nếu như em tới thì nói với chị một tiếng, đừng núp trong góc dọa người.”
“Được.”
……
Tư Ninh Ninh đi khuất thật là xa, Hòa Cốc vẫn đứng trên bờ ruộng, trong tay còn cầm cẩn thận hai viên kẹp, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Tư Ninh Ninh suốt cả một quãng đường.
Mãi đến khi Tư Ninh Ninh đi vòng vào đội sản xuất, bị một cái cây chặn lại, Hòa Cốc mới thu hồi ánh mắt, cho viên kẹo vào túi rồi vỗ vỗ nhẹ nhẹ, xoay người, trán đầy mồ hôi dọc theo một con đường khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)